Một lần nữa

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi nyz.papie, 26 Tháng mười một 2009.

  1. nyz.papie

    nyz.papie New Member

    Dạo này, nó thỉnh thoảng lại gặp ánh mắt đó, khi nó nói về những gì đã quen thuộc từ lâu với cả hai đứa.
    - Này, quán Capuchino mới có đồ uống ngon cực. Tớ chở cậu ra đó thưởng thức nhé!
    Nó háo hức nói với Thư câu đó, những tưởng Thư sẽ sáng mắt lên như mọi lần và “thỏ thẻ”: “Ừ, cậu nhớ chủ chi đấy!” Nhưng không, lần này nó chỉ nhận được cái gật đầu hờ hững và ánh mắt trống rỗng. Dạo này, nó thỉnh thoảng lại gặp ánh mắt đó, khi nó nói về những gì đã quen thuộc từ lâu với cả hai đứa. Có lúc Thư còn làm bộ tình cờ hỏi lại nó, làm như là Thư không biết gì về những điều đó vậy. Nó thấy là lạ.
    Đêm, nó gửi SMS tới Thư: “Gần đây, tớ làm gì khiến cậu giận à?” Nhưng Thư chỉ gửi lại nó một tin nhắn cụt ngủn: “ Sao cậu lại nghĩ thế ? Không có gì đâu. Đừng lo”. Kiểu nhắn tin này khác lắm với những tin nhắn bấy lâu giữa Thư và nó. Bình thường, Thư có thể nhắn tin cho nó trong mọi tình huống, với mọi dạng thông tin. Từ chuyện con mèo nhà Thư đẻ được bốn con, chuyện hôm nay ở lớp học thêm Thư không làm được bài tới cả chuyện có một gã cứ đeo bám Thư dài dài làm nó tức điên…Đấy, tình bạn đã được ba năm đã khiến chúng nó có thể chia sẻ cho nhau đủ mọi chuyện như thế. Đôi lúc, nó còn thấy tim mình rung rinh, rung rinh như cái chuông gió mà cơn gió lại chính là Thư. Nhưng biết là phía trước chúng nó là một con đường rất dài nên nó chưa dám nói gì. Thư cũng không nói gì, dù có vẻ là Thư cũng hiểu.
    Vậy mà gần đây, Thư cứ xa xa lạ lạ làm sao đó. Có những lúc, đang giữa chừng câu chuyện, mặt Thư ngẩn ra, khiến nó tưởng những tên phố, tên quán, tên người mà nó nhắc tới Thư chưa biết bao giờ. Nhưng rõ ràng là Thư đã biết, biết rất rõ vì đó là kỉ niệm chung của cả hai đứa.
    Vậy là sao mới được chứ?
    * * * ​
    Hôm nay là sinh nhật nó, ngày nó tròn mười tám tuổi. Xa gia đình lên thành phố này trọ học nên nó chả có ai là người thân. Nó cũng không bảo bạn bè đến vì trước đó nó đã dắt cả hội ra quán ruột làm sinh nhật sớm rồi. Nó đợi…Chỉ mình Thư thôi.
    Ngày qua rất nhanh. Nó chờ mãi mà vẫn chưa thấy Thư tới. Lạ thật, hai năm trước, có năm nào Thư quên sinh nhật nó đâu. Những món quà nhỏ bé, những nụ cười ấm áp của cô bạn thân đã làm cho những ngày ấy trở thành đặc biệt ý nghĩa. Vậy mà hôm nay…Nó buồn rầu thầm nghĩ có lẽ tất cả đã đổi khác. Hoặc ít nhất, có một người đã khác đi.
    Những ngày sau đó là những ngày dài. Nó không chủ động nói chuyện với Thư. Chỉ khi nào thật cần, nó mới quay sang Thư, nói dăm ba câu xã giao thông thường. Thư cũng không vồn vã, cũng chỉ nói với nó những câu lạnh nhạt. Điều đó làm cho nó thấy buồn quá đỗi.
    Một buổi chiều, nó tập cùng đội bóng rổ của lớp mà cứ ném sai liên tiếp.

    Đội trưởng cáu điên, lôi nó ra một góc:
    - Này, cậu làm sao thế hả? Đầu óc cậu để đi đâu thế?
    Nó lầm lì, chẳng nói được lời nào. Đội trưởng dòm lom lom vào mặt nó, hỏi một câu thật bất ngờ:
    - Có phải là vì cậu đang giận nhau với Thư không?
    Nó định nói là nó có quyền gì để giận Thư chứ, song nghĩ rằng nếu nó nói như thế thì thật là trẻ con, nên đành thôi. Giọng đội trưởng trầm lại:
    - Thực ra, cậu không nên giận Thư làm gì. Cậu có biết Thư đang như thế nào không? Cô ấy mắc chứng mất trí nhớ đấy.
    Nó nghe mà ngỡ như đất dưới chân mình sụp đổ. Căn bệnh ấy, nó tưởng chỉ có trên phim thôi chứ. Không thể tưởng tượng nổi cô bạn thân của nó cũng có ngày mắc căn bệnh quái ác này. Vậy sao, Thư vẫn học hành tốt, điều hành những công việc của lớp rất cừ và vẫn đối xử bình thường với mọi người trong lớp? Chỉ với riêng nó là khác đi mà thôi? Hiểu đựoc thắc mắc của nó, đội trưởng chậm rãi giải thích:
    - Điều may mắn là, Thư chỉ quên cục bộ chứ không quên tất cả. Chỉ có một số người bị Thư quên đi. Trong đó có cậu. Điều này tôi cũng mới biết vì Thư vẫn có ý giấu.
    Thế đấy, lần này đất dưới chân nó ầm ầm sụp đổ thật rồi. Nó sững người, bàng hoàng nghĩ rằng chẳng lẽ tất cả những gì đã có giữa Thư và nó không còn là gì cả sao? Tất cả những kỉ niệm chung của hai đứa giờ đây được thay thế bằng một khoảng trắng? Không có những buổi sáng nó dậy sớm, chở Thư đi học. Không có những chiều đông nó cho Thư ghé vào quán ngô nướng đầu đường. Không có cả những lần cãi nhau chí choé chẳng phân thắng thua…Với Thư, nó sẽ là một người mới toanh, như những ngày đầu mà hai đứa chưa quen biết nhau. Quãng thời gian dài hai đứa thân thiết bị xoá sạch, không tăm tích.
    Hơn cả buồn, một nỗi xót xa và hụt hẫng ghê gớm tràn ngập trong lòng nó.
    Đêm hôm ấy, nó trằn trọc mãi mà không ngủ được. Bao nhiêu suy nghĩ làm cho nó băn khoăn tựa như có hàng ngàn dấu hỏi đang giăng ra trong đầu. Có rất nhiều phương án nó nghĩ ra. Thư là một người bạn rất tốt. Không chỉ tốt, Thư còn thấu hiểu nó nữa. Vì thế, nó không thể để vuột mất tình bạn giữa nó và Thư.
    Nghĩ được đến đấy, nó thiếp đi trong giấc ngủ mệt nhọc.
    * * * ​
    Sáng hôm sau, có một cậu bé đi học sớm. Trên tay cậu ấy là một bó hoa rực rỡ, loại hoa mà cô bạn tên Thư thích mê. Hôm nay, bàn cậu ấy trực nhật và hẳn là cô bạn Thư luôn là người đên sớm nhất lớp. Khi cậu bé bước vào lớp, cô bạn tên Thư đang lúi húi lau bảng. Cậu nhẹ nhàng lại gần, chìa ra bó hoa thơm ngát:
    - Chào cậu, Thư. Cho tớ là bạn của cậu, một lần nữa nhé!
    Gương mặt Thư đỏ bừng. Lát sau, chừng như đã hiểu ra, cô bạn ấy mỉm cười, ngượng nghịu:
    - Rất sẵn lòng, bạn của tớ ạ!

    Mai Hà Uyên
     

Chia sẻ trang này