Trái tim bàng

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi teddybear2211, 16 Tháng tám 2008.

  1. teddybear2211

    teddybear2211 New Member

    Tôi thường chở nhỏ dạo phố trên chiếc xe đạp cà tàng của mình. Nhỏ thích thú, ngồi phía sau ngậm kẹo mút và ngắm phố phường.


    Phố mùa hè lao xao đủ thanh âm. Tiếng gió xào xạc trong tiếng lá, tiếng xe cộ, tiếng chiếc xe tôi kêu lạch cạch...
    Lòng vòng được một lúc, nơi cuối cùng chúng tôi đặt chân đến để kết thúc cuộc dạo chơi là quán nước nhỏ bên một cây bàng già. Tán bàng xanh mơn mởn, chỉ lưa thưa vài chiếc lá khô vàng. Hai đứa nhâm nhi li trà đá giải khát rồi tán dóc đủ chuyện.
    Nhỏ chấm con phố đẹp nhất thị trấn. Thực ra nhỏ có lí, nhưng vì muốn ghẹo nhỏ nên tôi tìm cách chê này nọ. Nhỏ cãi bướng, tôi vẫn cương quyết, không chịu thua. Và nhỏ khóc, quay mặt làm ngơ. Tôi xin lỗi nhưng nhỏ chẳng thèm nói một lời, chẳng nhìn mặt tôi. Tôi biết tính nhỏ mà, giận thế chứ mau quên lắm.
    [​IMG]
    Tôi đưa tay nhặt những chiếc lá bàng dưới chân mình rồi xé thành hai trái tim. Những chiếc răng cưa hiện ra lởm chởm trông thật xấu xí. Nhưng chúng đẹp bởi cái màu vàng, li ti những đốm cam cam. Tôi chìa ra trước mặt nhỏ ngỏ ý tặng. Nhỏ khẽ đón lấy hai trái tim bàng, mân mê chúng trên đôi bàn tay rồi phán:

    - Trái tim gì mà xấu hết chỗ nói!
    Tôi im lặng trong giây lát, nghĩ ngợi, rồi triết lí:
    - Trái tim con người không bao giờ lành lặn cả. Chúng ngày càng trở nên xấu xí hơn vì chúng biết hi sinh cho những trái tim người khác. Nhưng chúng luôn đẹp và trọn vẹn khi là một đôi.
    Nhỏ khẽ cười để lộ lúm đồng tiền bên má trái. Thế là hết giận rồi! Tôi tợp một ngụm trà đá, vui lạ kì. Không ngờ mình cũng có thể nói như một người dày dạn kinh nghiệm sống. Chúng tôi trở về. Những vòng xe vẫn lăn chậm. Trái tim bàng nhún nhảy trên tay nhỏ.
     

Chia sẻ trang này