Nghèo, thì không có quyền được yêu??

Thảo luận trong 'Chuyện tình yêu' bắt đầu bởi Rin Ayame Kami, 30 Tháng một 2009.

  1. Rin Ayame Kami

    Rin Ayame Kami Well-Known Member


    L.P ([email protected])

    Quê tôi ở tận Nghệ An. Những người nơi khác vẫn quen gọi dân quê tôi là “dân cá gỗ”, cứ nhắc đến dải đất miền Trung nghèo nàn này là người ta nghĩ đến kẹt sỉ, nghèo đói. Cô bạn thân quê Nam Định còn kể, cô giáo ngày cấp 3 của cô ấy nói: “Các em yên tâm. Lên đại học các em sẽ là đích đến của các chàng trai, cô gái miền Trung”. Cô giáo ấy còn nói thêm, dân miền Trung sẵn sàng làm tất cả chỉ để ở lại Hà Nội, hoặc một tỉnh đồng bằng trù phú nào phía Bắc.

    Đúng là quê tôi nghèo, học trò quê tôi ai cũng cố học hành thật tốt, thậm chí “học gạo” cốt mong có được tấm bằng khá, giỏi, để xin việc, để ở lại Hà Nội. Tôi thấy như thế thì có gì là sai cơ chứ? Tôi thấy mấy cô bạn khác ở miền Bắc cũng đặt cho mình cái tham vọng ấy.

    Tôi ra Hà Nội từ ngày lớp 10, tôi thi vào khối Phổ thông trung học của trường Đại học Khoa học tự nhiên và đỗ. Tôi khăn gói ra ngoài này, mang theo cả nỗi lo thắt lòng của cả nhà, làm sao có thể đảm bảo điều kiện đủ cho tôi học hành. Tôi lên ở nhà một người chú họ trên này. Nhà không rộng, có thêm tôi mỗi người phải nhường nhịn nhau thêm một ít. Tôi ở chung phòng với hai cô em họ. Ngoài giờ học làm đủ mọi việc gia đình, cơm nước giặt giũ. Tôi không muốn mọi người quá khó chịu vì sự xuất hiện của tôi trong gia đình.

    Rất nhiều người miền Trung ra ngoài này một thời gian tự khắc nói được giọng Bắc, chỉ khi nào nói chuyện với người cùng quê mới dùng tiếng địa phương mà thôi. Tôi thì không làm sao học được, thành ra cứ phải nói nhiều gấp 2, gấp 3 người khác, tại phải nói đi nói lại, nói chậm để “phiên dịch” lại cho mọi người. Hôm nay, viết những dòng này, tôi vừa viết vừa sửa, tôi muốn dùng những từ phổ thông nhất để mọi người đọc cùng hiểu.

    Tôi chưa từng có ý định sẽ lấy chồng Hà Nội. Người Hà Nội kiêu lắm. Nghe mấy cô, mấy bác hàng xóm kể chuyện con người này người kia lất chồng, lấy vợ ngoại tỉnh với giọng khinh khỉnh làm tôi vừa giận vừa buồn. Mọi người còn chẳng coi đấy là họ yêu nhau, cứ nghĩ người kia mồi chài với cái khát vọng được ở lại thành phố. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ yêu người thành phố.

    Nhưng hiện thực không mấy khi đúng với dự định. Tôi gặp anh ấy trong một buổi chiều thảo luận về phương pháp học mới, với sự có mặt của cả 3 khối 10, 11, 12. Anh ấy là học sinh năm cuối, còn tôi đang học lớp 11. Anh ấy đến làm quen với tôi trước, và sau khi nói chuyện hơn mười phút, trong đầu tôi xuất hiện ngay ý nghĩ mình phải tránh xa chàng trai này, nghe giọng cũng đủ biết anh ấy là người Hà Nội gốc, gia đình chắc cũng khá giả.

    Một cô gái nhà nghèo, tỉnh lẻ như tôi có lựa chọn nào khác cho mình?

    Anh ấy lại có vẻ có ấn tượng khá tốt về tôi, hay quan tâm hỏi han, Tết âm lịch anh còn đến lớp tìm và gửi quà về cho gia đình tôi. Tôi rất ngại nhưng buộc phải nhận vì anh cứ nằn nì mãi. Sinh nhật, mùng 8.3 anh ấy cũng đều tặng hoa và quà cho tôi. Bọn bạn trong lớp cứ trêu rằng anh ấy thích tôi, nhưng tôi gạt phăng, tôi không dám gieo ảo tưởng cho mình. Chỉ là anh ấy quý mến một người em gái, như anh ấy vẫn thường giải thích về sự quan tâm của mình.

    Trước ngày tốt nghiệp, anh ấy có đưa tôi một bức thư ngắn trong ấy có nói rõ về tình cảm anh dành cho tôi. Tim tôi nghẹt thở, tôi không dám, như thế là trái với nguyên tắc của tôi, trái với dự định ban đầu của tôi. Tôi đã nhủ lòng phải tránh xa anh ngay từ lần đầu gặp, bởi tôi sợ mình sẽ thích anh mất.

    Có kết quả Đại học, anh đến đưa tôi đi ăn khao và tặng cho tôi một món quà, một chiếc nhẫn bằng bạc (tôi nghĩ thế) đơn giản nhưng rất đẹp. Tôi không dám nhận, nhưng anh đã ép và nói anh biết tôi cũng thích anh. Tình cảm tôi dành cho anh cũng rất nhiều, tôi không muốn dối lòng mình nữa. Tôi trở thành bạn gái của anh. Tôi không nghĩ thêm gì về tương lai, mọi chuyện cứ để theo lẽ tự nhiên.

    Từ khi chúng tôi “công khai” mối quan hệ, đã nghe bạn bè kháo ầm lên tôi “vớ bở”, con trai ông giám đốc, nhà to vật vã giữa thành phố, phen này “con bé cá gỗ” là tôi được đổi đời. Tôi nghe rất buồn, tôi ở bên anh đâu phải vì tiền của anh. Những món quà anh tặng tôi toàn những thứ giản dị, đâu có gì đắt tiền. Nghe chừng anh cũng bị bố mẹ “làm phiền” rất nhiều về mối quan hệ của chúng tôi. Nhưng anh không nói cho tôi biết, lúc nào cũng trấn an tôi. Tôi biết mình sẽ gặp nhiều sóng gió với tình yêu này, nhưng không lỡ xa anh vì tôi yêu anh rất nhiều.

    Buổi chiều tan học, có một người phụ nữ đi ô tô chờ tôi trước cổng trường. Cô ấy yêu cầu tôi đi uống nước cùng. Cô ấy tự giới thiệu là mẹ của anh. Tôi run lên, linh cảm có điều gì không ổn.

    Cô ấy vừa ngồi xuống quán đã lớn tiếng xỉ vả tôi bằng những từ ngữ miệt thị kinh khủng, nói tôi là đồ nhà quê ham tiền đã bám lấy anh để đào mỏ. Đặt trước mặt tôi một chiếc phong bì, cô ấy nói tôi hãy cầm lấy chỗ ấy để mua sắm và tha cho anh. Tôi choáng váng, mặt đỏ lên vì tức giận nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nói tôi không cần tiền, tôi đến bên anh không vì tiền hay vật chất gì hết, thế là cô ấy thụp bàn tay tôi: "Thế cháu biết cái nhẫn này nó tặng cháu bao nhiêu tiền không? Bạch kim đấy. Kim cương đấy! Thằng Tiến ngu dại đã rút tiền thưởng đỗ đại học đầu tư vào cái nhẫn này, còn cô thì không dại đâu cháu ạ!”. Ôi, tôi còn biết nói gì hơn vào lúc ấy???
    Cô ấy yêu cầu tôi rời xa con cô ấy trước khi cô ấy buộc phải dùng “biện pháp mạnh” sẽ không hay ho gì cho tôi. Cô ấy còn nói nhiều nữa, tai tôi ù đi, chưa có ai từng sỉ nhục tôi đến thế. Lòng tự trọng và danh dự của tôi đã bị tổn thương, bị chà đạp ghê gớm. Tôi hận mẹ anh cùng những lời nói bà ấy xỉ vả tôi. Chẳng lẽ nghèo cũng là cái tội không được quyền yêu sao??

    Tôi không biết có ai rơi vào hoàn cảnh giống tôi bây giờ chưa, nhưng tôi vẫn mong mọi người sẽ cho tôi một lời khuyên. Tôi chẳng còn tâm trí nào mà đón tết nữa rồi...
     
  2. ♥Gấu♥

    ♥Gấu♥ NABPhương

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    ai cũng quyền dc yêu nhưng trong thế giới bây h , nghèo yêu = khổ
     
  3. zabonchen

    zabonchen Moderator

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    Đúng là cái thứ bắc kỳ nó thía đấy, chúng nó cứ tưởng bản thân là thanh cao, cao quý lắm mà coi người ta như đất đá ngoài đường :yoyo45::yoyo45::yoyo45::yoyo45: ( sr ko wơ đũa cả nắm đâu nhưng fải nói là rất nhìu người như thía :yoyo23::yoyo23:)
     
  4. ♥Gấu♥

    ♥Gấu♥ NABPhương

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    @za: mình ở Nam nhưng cũng có nhìu Bk lắm coi chừng nó khũng bố a đó :yoyo76::yoyo76::yoyo29:
     
  5. zabonchen

    zabonchen Moderator

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    thack nó cũng ko dám trước h anh đánh mấy thằng bắc vì cái tội láo gòy :yoyo16::yoyo16::yoyo16:
    tụi nó chỉ có cái miệng chứ tới lúc đụng chiện thấy íu thế hơn người ta thì lại lạy anh tha cho em :yoyo27::yoyo27::yoyo27: đúng cái thứ 2 mặt đểu chỉ có thể là bắc kỳ :yoyo47::yoyo47::yoyo47:
     
  6. Duong0912

    Duong0912 New Member

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    quá đáng thế??? mọi ngừi đều có quyền dc iu,pả lấy tư cách gì cấm đoán ngừi ta,ngừi lớn cũng nên bik điều chứ,cổ hủ wa:yoyo62::yoyo62::yoyo62::yoyo62::yoyo62:
     
  7. think of you

    think of you New Member

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    bà đó chắc ko an tâm sợ chị này wen a này thế thì ảnh hg tới gia đình bả dù sao cũng là gđình danh giá
    2 ng yêu nhau nhìu thì cùng nhau vượt wua còn hem chịu đc thì ctay
     
  8. teddybear2211

    teddybear2211 New Member

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    =.= ... sao kì thế? ... nghèo mà ko được yêu à ... sao bất côg thế? ... ai cũg có quyền yêu ... mấy ng` kia chỉ ghen tị ... còn mẹ của ng` đó thì quá đág .... trọg giàu khinh nghèo ...
     
  9. cuteo

    cuteo New Member

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    Khổ tâm thiệt, tội cô gái đó quá ..... chắc là phải hy sinh tình yêu để bảo vệ danh dự.
     
  10. angela_kool

    angela_kool New Member

    Ðề: Nghèo, thì không có quyền được yêu??

    ôi

    đồ khinh người

    :yoyo111::yoyo111::yoyo111::yoyo111::yoyo111:
     

Chia sẻ trang này