Xấu hổ vì “gà mờ” về chính cơ thể mình

nyz.papie

New Member
Bẽ mặt với bạn bè


Niềm đam mê lớn nhất của mình là truyện tranh, mình có thể ngồi đọc truyện tranh hết ngày này sang ngày khác cũng không hề cảm thấy chán. Cứ có tiền dành dụm là mình lại để đi mua truyện. Bố mẹ không phản đối điều này vì kết quả học tập của mình ở lớp khá ổn. Tuy nhiên mình lại thường xuyên bị mẹ ca cẩm về chuyện chẳng chịu tìm hiểu thông tin, kiến thức gì khác ngoài truyện tranh. Những lúc mẹ nói thế mình thường “vâng” rất to nhưng rồi lại quên ngay vì chẳng có gì có thể hấp dẫn được mình ngoài truyện tranh cả.



Nếu bạn hỏi bộ truyện này được viết năm nào, ai là tác giả ..vv.. tóm lại là tất cả những thông tin xoay quanh bất kì bộ truyện nào thì mình đều có thể trả lời vanh vách nhưng những thông tin khác về âm nhạc, film ảnh, sức khỏe ..vv.. thì mình đều “chịu chết”. Mình cứ yên tâm cứ như thế cũng chẳng hại gì, mình vẫn lớn lên khỏe mạnh bình thường có khác ai đâu. Và chính cái suy nghĩ ngốc nghếch ấy đã khiến mình bị một phen “bẽ mặt”.


kienthuc4.jpg



Trong lúc thay quần áo mình chợt phát hiện ra là khu vực “núi đôi” của mình 2 bên bị mọc hai sợi lông khá dài. “Ôi thật là khủng khiếp vì con gái ai mà lại mọc lông như này chứ? Chỉ có con trai mới thế này thôi”- mình thầm nghĩ. Vậy là mình đã dùng nhíp để cố gắng nhổ 2 sợi lông đáng ghét ấy đi. Thử một lúc mình đành chịu bó tay vì hai sợi lông ấy cứ mềm oặt không thể kẹp vào nhíp đươc. Mình đành chuyển sang phương án dùng kéo. Vừa mới cắt được mấy ngày thì 2 sợi lông ấy lại bắt đầu nhú mầm, thậm chí nhìn màu còn có vẻ đậm hơn trước. Mải nghĩ về cách để “triệt tận gốc” hai sợi lông đáng ghét trong khi tắm, mình nhỡ tay kì cọ “tam giác mật” mạnh hơn thường ngày. Và tự nhiên “tam giác mật” của mình bị tách ra làm đôi. Mình không hiểu tại sao lại như thế? Bình thường nó chỉ có một thôi mà, giờ tại sao lại tách ra làm 2 như thế? Hay là mình đã bị rách cái “đáng giá ngàn vàng rồi”? Mình thực sự thấy lo lắng, đúng là oan uổng. Sao mình lại có thể vô ý như thế được cơ chứ. Mình nghe nói cái đó rất mỏng manh và dễ rách.



Tối hôm đó mình đã khóc sướt mướt vì ấm ức, mình chẳng dám nói với mẹ vì sợ bị mẹ mắng. Mình cứ ôm cái bộ mặt đưa đám ấy suốt mấy ngày liền ai hỏi gì cũng không nói.


Mấy ngày sau tự nhiên ở “tam giác” của mình còn bị ra rất nhiều dịch trong và mấy hôm liền mình bị ra máu nhưng không nhiều lắm. Thế là giả thuyết của mình càng được khẳng định, vậy là mình bị rách cái “ngàn vàng” thật rồi vì người ta bảo là bị rách thì sẽ bị ra máu mà.


kthuc3.jpg



Mình cảm thấy trong lòng nặng trĩu vừa buồn vừa lo lắng. Tuy đã tự hứa với mình là sẽ không nói với ai nhưng khi bị hai đứa bạn thân gặng hỏi mình là làm sao mình đã không kiềm được, òa lên khóc. Nước mắt ngắn nước mắt dài mình vừa kể lể sự tình cho bọn nó. Nhưng tưởng mình sẽ nhận được sự động viên an ủi của bọn nó, ai ngờ cả 2 đứa đều phá lên cười. Bọn nó ôm nhau cười rũ rượi rồi vỗ vai mình nói “Hai đứa bọn tao tự hào vì có một đứa bạn thông minh hiểu biết như mày”, rồi bọn nó lại tiếp tục cười. Bực mình vì bọn nó không biết thông cảm với “nỗi đau” của người khác còn cười nhăn nhở như khỉ, mình liền xông vào “cấu xé” bọn nó một trận. Hai đứa bọn nó vừa la oái oái vừa giải thích cho mình lí do bọn nó cười. Bọn nó bảo ai cũng thế cả, không chỉ mình mình như thế. Mình bán tín bán nghi, chẳng biết lời bọn nó nói có đáng tín không, nhất là khi bọn nó cứ vừa nói vừa nhăn nhở thế này. Cuối cùng bọn nó kết luận một câu là: “ Bọn tao chịu mày đấy. Về mà hỏi mẹ mày ý. Đúng là ngố.”


Khi mẹ trở thành chuyên gia “gỡ rối”


Bần thần cả tối hôm ấy cuối cùng mình cũng đánh bạo hỏi mẹ. Khi nghe mình trình bày lần lượt từng chuyện, phản ứng đầu tiên của mẹ cũng là phá lên cười và thốt lên “ Ôi sao con gái của tôi lại tồ như thế này chứ”. Nhìn khuôn mặt phụng phịu của mình, mẹ thôi cười và bắt đầu giải thích cho mình từng chuyện một.



Đầu tiên là mình không hề bị rách “tấm màng mỏng manh” mà do mình bị nhầm lẫn giữa các bộ phận ở khu vực “tam giác”. Hóa ra, hai cái mà mình thấy bị tách ra đấy chính là môi bé của “tam giác”. Ngoài hai môi lớn chính là phần bờ bao quanh tam giác của mình ở bên ngoài còn có 2 môi bé ở bên trong nữa. Mẹ nói do bình thường mình không để ý và hai môi bé thường khép vào nhau nên mình không biết. Còn việc mình bị ra máu thì mẹ bảo chắc 100% đấy là “đèn đỏ”. Các dịch trong suốt mà mình thấy là huyết trắng, thường được tiết ra khi báo hiệu ngày “đèn đỏ” sắp tới. Do mình mới dậy thì lên chu kì còn chưa đều và lượng máu cũng ra khi ít khi nhiều. Mẹ hướng dẫn mình cách tính chu kì để theo dõi “cô nàng” nguyệt san đỏng đảnh nữa.


kthuc1.jpg


.Việc mọc lông ở “núi đôi” cũng được mẹ khẳng định là hoàn toàn bình thường vì ở “núi đôi” cũng có nhiều tuyến nang lông như các bộ phận khác. Mẹ nói hầu như ai khi dậy thì cũng sẽ có một vài sợi lông tơ ở đó nên mình chẳng có gì phải lo cả.


Sau khi “giảng” cho mình một thôi một hồi, mẹ đã quyết định ngày mai cả hai mẹ con sẽ cùng đi mua sách về kiến thức giới tính để bổ sung cho cái đầu trống rỗng của mình. Mẹ còn tự trách mình là đã ít quan tâm và không nói những chuyện này với mình từ trước. Mẹ cũng hứa từ nay sẽ trở thành chuyên gia “gỡ rối” cho mình mà không cằn nhằn, kêu ca như trước nữa.



Sau chuyện này, mình có thêm một biệt danh nữa là “gà tồ” do bọn bạn đặt cho và một số lượng kiến thức khá khá về sức khỏe, giới tính. Mình cũng đang giảm thời gian đọc truyện tranh để tìm hiểu thêm về nhiều lĩnh vực khác. Ngoài ra mình cũng đúc rút được một kinh nghiệm quí báu: khi gặp chuyện gì đó rắc rối hay thắc mắc thì đừng ngại tâm sự hay hỏi mẹ vì mẹ chính là chuyên gia “gỡ rối” tuyệt vời nhất!
 
Top