[Thầy Viên] Dành cho người chưa từng dạy tôi đến nửa chữ...

Thảo luận trong 'Góc kỷ niệm' bắt đầu bởi aquakizz, 23 Tháng mười một 2009.

  1. aquakizz

    aquakizz New Member

    Ai cũng bảo rằng "một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy". Thế mà, vẫn có người tôi kính nể và quý mến như một người thầy thật sự, dù chưa bao giờ dạy tôi đến nửa chữ.
    Nhưng thầy đi mất rồi !
    Và tôi chẳng biết thầy đang ở đâu nữa.
    Chỉ biết, tôi không còn thấy thầy ngồi ở cái bàn học đặt ngay cổng trường.

    Chết. Nơi mà thầy đến ấy, như thế nào hỡ thầy ?
    Nó tuyệt đẹp như thiên đàng, hay tăm tối như địa ngục ?
    Hay thật sự có nơi gọi là thiên đàng dành cho những người tốt và địa ngục dành cho những người xấu ?
    Hay đó chỉ là một cõi lặng yên mãi mãi, không còn cảm xúc, không có yêu thương, không một lời nói, cử chỉ gì nữa ?
    Nơi mà thầy đến, như thế nào, hỡ thầy ?

    Tôi đến nhà viếng thầy vào một buổi sáng mùa đông, trời se lạnh. Bạn bè cùng trường tôi, vài người trong số họ, mắt đỏ hoe. Tôi thì chẳng khóc.
    Nhìn thấy khuôn mặt thầy vẫn thế, tươi cười như khi đã từng trò chuyện với tôi vừa hai hôm trước. Nhưng đó chỉ còn là một bức hình vô tri vô giác.
    Tôi cúi đầu trước bức hình thầy, như chưa kịp nói với thầy một lời tạm biệt cuối cùng.
    Và tôi thấy mình đau.
    Vừa hôm qua thôi, khi tôi bước vào cổng trường, nước mắt tôi cũng chực trào ra.
    Tôi không rõ những giọt nước ấy bắt nguồn từ đâu. Vì xem chừng tôi với thầy cũng không phải có một sự gắn bó quá sâu sắc mãnh liệt.
    Nhưng đúng là tôi đã đau, và đã khóc khi nghe tin thầy mất.
    Sân trước trường tôi trống lắm, khi không còn thầy ngồi đó. Và khi tôi đi trễ, sẽ chẳng còn ai nhắc tôi đi nhanh lên kẻo muộn giờ học.
    Trên chiếc bàn thầy ngồi, vẫn có ai để đó một ly cà phê đá thầy hay uống. Gió thổi qua khoảng trống lặng im ấy, cổng trường thì mở toang.
    Cái chết đến nhanh và dễ dàng thế sao ? Cướp đi một người thầy yêu thương học trò của trường tôi. Lấy mất thầy của tôi rồi để lại trên cái bàn học dưới chiếc dù một khoảng trống rất lớn, và còn cả trăm khoảng trống khác nữa trong tim của thầy trò trường tôi.
    Thầy ơi...
    Tôi có một lần nào được nhìn thầy thật rõ, thật kĩ để nhớ từng nếp nhăn hằn trên trán thầy. Tôi có một lần nào để ý đến những sợi tóc bạc dày lên dần theo từng năm tháng.
    Tôi chỉ biết, chỉ biết thầy luôn thật trẻ với những nụ cười khi đùa giỡn cùng lũ học sinh.

    Thầy đi. Thầy đi mãi...
    Lũ học trò của thầy đó, có đứa quậy lắm, cũng có cả những người đã ra trường lâu rồi.
    Nhưng tất cả họ, đều về cúi đầu, thắp nhang trước tấm hình thầy.
    Ngày 20 tháng 11, có lẽ là tiếng nói cuối cùng của một người thầy chưa bao giờ dạy chúng tôi đến nửa chữ, là tiếng nói đâm vào tim lũ học trò rằng chúng tôi gọi đó là thầy, và thương yêu, quý mến, kính nể thầy như một người thầy thật sự.
    Vì thầy đã dạy chúng tôi biết đau khi mất đi một hình bóng quen thuộc. Thầy dạy cho cả những đứa phá phách, hỗn xược và lì lợm như tôi biết thắp một nén hương cho người đã quan tâm và thương yêu mình như thế. Thầy dạy những đứa ham chơi, ích kỉ một cách sống có tình nghĩa.

    Tôi sẽ còn phải tập quen với một cổng trường không còn thầy. Tôi sẽ còn phải tập quen với việc thiếu vắng một người giám thị đứng trước cổng trường, nấn ná vài phút và ra sức hối thúc những đứa học trò vì sợ chúng trễ học.
    Rồi tôi sẽ quen. Nhưng tôi sẽ không quên.
    Cuộc đời học sinh của tôi đã từng gắn liền với một hình bóng thầy như thế.
    Và vẫn sẽ mãi như thế !

    Nếu nơi thầy đến quá tăm tối, thì tôi xin sự tiếc nuối của thầy trò trường tôi đủ để thắp lên cho nơi ấy một tí ánh sáng.
    Nếu thật sự có thiên đàng và địa ngục, thì tôi xin cho thầy tôi được lên thiên đàng.
    Nếu đó chỉ là một cõi lặng yên mãi mãi, thì tôi xin cho thầy một giấc ngủ bình yên.

    Tạm biệt, thầy tôi !
    [Ngày 22 tháng 11 năm 2009 - 12h01' PM]
     
  2. kem.xinh

    kem.xinh New Member

    Bài cảm động wá! Đúng là trống vắng thật khi bước vào cổng trường ko còn 1 ng thầy lun bắt những đứa học trò vì vô số cái vi phạm! 20//11 lại lấy đi 1 ng thầy của chúng con! Thật là nhẫn tâm wá . .
     
  3. kaitou_kid_1412

    kaitou_kid_1412 Administrator Staff Member

    Ðề: [Thầy Viên] Dành cho người chưa từng dạy tôi đến nửa chữ...

    rất cảm động
    xin lỗi thầy vì hok đến viếng thầy đc :">:">
    chúc thầy an nghĩ =;=;
     
  4. heo3bie

    heo3bie New Member

    baj viet' cam? dong w0a' ... :((:((:((:((
     
  5. acquycon182325

    acquycon182325 New Member

    cam? dong we' dy ah`.....................................:((:((:((:((:((:((:((:((
     
  6. p3nhjmlun94

    p3nhjmlun94 New Member

    mong seo nhung j` ban y' vjet^' se~ den duoc. noj thay^`:yoyo17:
     
  7. RCB_Huy

    RCB_Huy New Member

    Ðề: [Thầy Viên] Dành cho người chưa từng dạy tôi đến nửa chữ...

    bùn thật ko còn ai mở cổng sớm vì sợ hs đứng nắng nữa, bước vô cổng trường mà thấy thiếu một ánh mắt nhìn để tìm những lỗi vi phạm, @};-
     
  8. kunkun2050

    kunkun2050 New Member

    Ðề: [Thầy Viên] Dành cho người chưa từng dạy tôi đến nửa chữ...

    cảm thấy nhói khi đọc ~ dòng này :">
     
  9. RCB_Huy

    RCB_Huy New Member

    Ðề: [Thầy Viên] Dành cho người chưa từng dạy tôi đến nửa chữ...

    nhanh thật mới sáng hôm đó thầy còn đứng chặn hs ko cho về còn la mà sao nhanh vậy:">:">
     
  10. bibika

    bibika Cutter Super Mod Staff Member

    Ðề: [Thầy Viên] Dành cho người chưa từng dạy tôi đến nửa chữ...

    bạn viết hay lắm ! thầy không dạy chúng ta chữ mà thầy dạy cho chúng ta cách làm người (đúng giờ, có kĩ luật ...) thầy không cần lớp học không cần bảng, không cần phấn nhưng thầy vẫn dạy chúng ta những bài học qúy giá qua những lần nhắc nhở, những lần viết giấy phạt.thầy Viên một người thấy âm thầm. ôi...!biết ơn thầy lắm !!!
    *20/11/2010 hy vọng ngày này các bạn sẽ nhớ đến thầy, nếu dc thì hãy gửi đến thầy 1 bông hồng trắng. để tưởng nhớ đến thầy.
     

Chia sẻ trang này