Các bạn cần lấy lại mật khẩu hoặc đăng ký tài khoản vui lòng Zalo

12 chiến công của Hercule

Thảo luận trong 'Sự tích , Cổ tích' bắt đầu bởi lily_fames_dp, 22 Tháng tư 2007.

  1. lily_fames_dp

    lily_fames_dp Chủ tịch lò mổ

    Ðề: 12 chiến công của Hercule

    Chương XI
    Khu chuồng ngựa của Augias
    - Vua Augias có rất nhiều đàn gia súc. Đó là một vương quốc rộng lớn với những đồng cỏ bạt ngàn. Nhà vua phải xây dựng những chuồng ngựa hết sức rộng lớn để chứa một số lượng gia súc đông không kể xiết. Người ta nói rằng nhà vua còn có gần ba nghìn bò sữa và bò mộng.
    Nhưng Augias thật cực nhọc vì những chuồng ngựa đó từ ba mươi năm nay không được cọ rửa.
    Thử tưởng tượng xem với một số lượng phân như thế thì môi trường phải ô nhiễm tới mức nào...
    Eurysthée đột ngột dừng lại theo một thói quen cố hữu, vừa thỏa mãn vừa gây sự ngạc nhiên cho người đối thoại.
    Hercule không có ý định làm cho nhà vua thỏa mãn về điều này, chàng kiên nhẫn đợi những lời tiếp theo.
    Vì thế Eurysthée buộc phải nói tiếp:
    - Thế nào? Ngươi có ý niệm gì về những điều ta nói hay không?
    - Thần chẳng có chút ý niệm nào cả. - Her-cule trả lời.
    - Như thế có lẽ sẽ tốt hơn cho ngươi đấy.
    - Đó là điều khiến thần ngạc nhiên. Đức vua lo lắng cho thần đấy ư? - Hercule hỏi.
    Nhà vua khéo léo lẩn tránh câu hỏi của Her-cule bằng một cử chỉ tỏ vẻ khinh bỉ. Công việc mà ông áp đặt cho chàng lần này là hết sức siêu việt và nặng nề. ông ta tỏ vẻ vui mừng vì điều đó.
    - Ta giao cho ngươi trọng trách lau chùi các chuồng ngựa của vua Augias. Cho ngươi được quyền chọn lựa cách thức và thời gian tiến hành.
    Ngươi có thấy là ta rộng lượng...
    - Thật không xứng đáng với người khi phải giao cho thần nhiệm vụ này. Và cũng không xứng đáng với thần khi chấp nhận nó.
    Hercule không nén được cơn xúc động mạnh.
    Trí tưởng tượng của Eurysthée quả là vô biên.
    Hay đúng hơn là trí tưởng tượng của người đã mớm lời cho ông ta....- Nhưng ngươi sẽ chấp nhận, Hercule ạ!
    Ngươi sẽ chấp nhận! Thật đơn giản bởi vì ngươi không có sự lựa chọn. Ngươi hiểu không? Không có sự lựa chọn!
    - Vâng! Thần sẽ lau chùi chuồng ngựa của Augias. Và thần sẽ chăm chỉ làm việc đó! Rồi thần sẽ tốn ít thời gian hơn là người tưởng, thưa đức vua! Hãy tin thần, sẽ có một ngày mà người sẽ phải trả nợ cho các vị thần hay chính với chúa tể Jupiter. Và ngày đó, Eurysthée, tôi sẽ không ở vào địa vị của ngài được. Không ai có thể thay ngài chịu sự phán xét của thần linh.
    Hercule tới nơi, được vua Augias đón tiếp ngay. ông ta uể oải ngồi trên ngai vàng. Về mọi chuyện Augias quả thực thật biếng nhác. ông ta không thích hoạt động và quyết định, trước mắt ông thời gian và công việc tách rời khỏi ông.
    Chính sự phó mặc ấy đã giải thích việc chuồng ngựa của ông ta ba mươi năm chưa được quét dọn.
    Ngay cạnh lâu đài, Hercule đã cảm thấy ngột ngạt vì xú uế, một mùi hôi thối nồng nặc còn tệ hơn cả ở đầm lầy Lerne hay hồ Stymphale.
    Mới nhìn ai cũng có thể nhận ra rằng những người sống trong lâu đài hay ở các vùng lân cận chắc hẳn phải tập quen với điều đó từ hàng bao nhiêu năm nay. Mà người đầu tiên đó là nhà vua của họ. Nếu Eurysthée không gửi Hercule tới để lau chùi quét dọn thì Augias vẫn tiếp tục sống trong hoàn cảnh như thế.
    Hercule cho rằng một công việc như thế là hết sức tầm thường. Chàng phản đối cũng vô ích vì mỗi mệnh lệnh do Eurysthée đưa ra đều phải được thực hiện. Chàng cho rằng công việc này, ngoài việc lập chiến công, còn là phương cách giải thoát cho những người nô lệ. Hercule chợt thấy cần phải đòi hỏi một thù lao ở vua Augias.
    Từ trên ngai vàng, Augias im lặng giương đôi mắt nặng nề quan sát Hercule. Đứng bên phải ông là người con trai Phylée cao lớn bệ vệ, cũng là người phụ tá của nhà vua. Hercule không hiểu làm thế nào một chàng trai trẻ như Phylée lại có thể chịu đựng nổi sự lười biếng cũng như sự thờ ơ đối với công việc của quốc gia như thế của cha mình. Chẳng lẽ anh ta lại tôn trọng quyền lực của cha mình đến vậy? Đó chính là cách giải.thích duy nhất mà Hercule có thể chấp nhận được.
    Cuối cùng thì Augias cũng mở một mí mắt ra; con mắt của ông ta "sinh động" như mặt nước đông đặc của đầm lầy. ông ta nói với một giọng buồn bã:
    - Như vậy, chính Eurysthée đã gửi ngươi đến để quét dọn chuồng ngựa cho ta! ý nghĩ kỳ cục thay! Ta xin cam đoan với ngươi rằng đàn bò của ta không hề khổ sở khi phải ở đó. Thế thì, để làm gì chứ!... Một khi dọn dẹp xong, nó lại bẩn thỉu như cũ, rồi lại phải tiếp tục... Nghĩ tới điều đó ta thấy nản quá rồi...
    - Nhưng thưa cha! - Phylée nói. - Những chuồng ngựa này cần phải được dọn dẹp. Con tin rằng, nếu ý định của Eurysthée có thể thực hiện được thì toàn thể dân chúng đều được hít thở một bầu không khí trong lành. Các nước láng giềng cứ than vãn về điều đó mãi rồi cha ạ!
    Augias vẫn biếng nhác nói:
    - Bọn họ chỉ ghen tức với đàn gia súc gia cầm của ta thôi chứ không có gì khác hơn đâu.
    Giả sử ta có đồng ý đi nữa thì Hercule cũng không thể một mình hoàn thành được một công việc như thế. Phải mất nhiều năm trời. Nghĩ thế ta thấy nản lắm rồi...
    Cứ hết một câu nói Augias lại thở dài. Điều này làm cho con trai ông thấy bực bội. Hercule chưa bao giờ thấy một ông vua khiếm nhã như thế. Có những ông vua độc tài hiếu chiến; những ông vua nhân hậu, công bằng và biết lo lắng cho thần dân thì có... nhưng một ông vua mỏi mệt chẳng làm gì thì chưa bao giờ chàng gặp. Đúng là Augias cũng phải có điều gì làm cho một vị khách kinh ngạc!
    Hercule nói:
    - Tôi nghĩ việc dọn dẹp chuồng ngựa là rất cần thiết. Và hơn thế, như con trai ngài khẳng định là các nước láng giềng rất khó chịu. Và thật là phi lý nếu họ tới gây chiến tranh với ngài bằng một lý do như thế. Liệu ông có mất gì đâu nếu để tôi làm việc này?
    - Đúng thế thưa cha, cha còn sợ gì?
    Augias thở dài não nuột như những người gần đất xa trời rồi đưa tay gõ nhẹ lên chỗ tựa của ngai vàng.
    - Ta thấy những chuyện này làm phiền ta quá. Rất phiền. Ta đã có rất nhiều việc phải lo.lắng rồi... Trông coi việc lau chùi chuồng ngựa làm cho ta thêm mệt mỏi mà thôi.
    - Nhưng thưa ngài, ai dám đòi hỏi ngài phải lo lắng trước khi công việc được làm xong? Tôi sẽ dọn dẹp chuồng ngựa và sẽ quay về Tirynthe báo cho vua Eurysthée biết.
    Augias lại gõ gõ tay vào bệ trước khi trả lời:
    - Ta mệt mỏi vì cuộc tranh luận này lắm rồi.
    Hercule, ngươi cứ làm cái việc mà ngươi tin là có thể làm được đi. Còn ta, không bao giờ muốn nghe nhắc đến nó nữa.
    - Thưa đức vua Augias, tôi cần phải yêu cầu ngài một khoản thù lao nhỏ. Ngài là người đầu tiên cho rằng công việc của tôi rất khó khăn cực nhọc và ngài còn nghi ngờ tôi sẽ không thành công. Ngài cũng thấy rằng bất cứ một công sức nào cũng xứng đáng được nhận thù lao.
    - Ngươi muốn ta trả lương cho ngươi ư?
    Nhưng ta có mời ngươi đến đâu... Eurysthée gửi ngươi đến đấy chứ. Ngươi nên hỏi ông ta về chuyện này.
    - Thưa cha! Con cũng đồng ý với cha. Nhưng con tin rằng vua thành Tirynthe sẽ không trả lương cho Hercule đâu. Việc anh ta phục vụ cha cũng đáng để cha cảm ơn đấy chứ.
    Augias nhắm tịt mắt lại. Trả hay không trả cho Hercule thì có quan trọng gì với ông đâu...
    Không vì thế mà ông ta giàu hơn hay nghèo đi, gia tài của ông ta đã lớn quá rồi.
    - Vậy ngươi muốn ta trả công ngươi cái gì?
    - Tôi chỉ mong có được một phần mười đàn gia súc của ngài thôi.
    - ồ! Chỉ có vậy thôi sao... Ngươi sẽ có ba trăm con vật, ta sẽ chẳng mất mát gì nhiều.
    Câu trả lời bộc lộ sự chán nản của Augias, hay bộc lộ sự thiếu tin tưởng vào Hercule. Chàng thấy nên rút lui để bắt đầu công việc; vấn đề này sẽ bàn lại sau.
    - Thôi được! - Hercule nói. - Tôi xin coi Phylée là nhân chứng cho cuộc thỏa thuận này.
    Tôi sẽ tới chuồng ngựa ngay bây giờ.
    - Tùy ngươi! - Augias vừa ngáp vừa nói.
    Hercule chẳng cần phải xác định phương hướng của chuồng ngựa. Cái mùi xú uế đã chỉ đường cho chàng tới nơi..Khu nhà thật rộng rãi, đàn gia súc thật đông đúc. Hercule đi vòng quanh khu nhà để quan sát rồi đến cái cửa chính. Lớp phân dày lưu cữu lâu ngày làm chàng nghi ngờ cả chính bản thân mình.
    Liệu chàng phải có phương cách nào để tiến hành công việc?
    Chàng rời xa khu chuồng ngựa để suy tính.
    Augias quả là có lý: chàng sẽ phải mất nhiều năm ròng! Liệu chàng có phải từ chối không? Dĩ nhiên là không rồi. Điều đó sẽ chẳng còn nghĩa lý gì sau những chiến công lẫy lừng của chàng. Nhưng chàng thấy lo lắng vì không thể phác thảo nổi một kế hoạch. Trước nay, chàng đều quyết định rất nhanh chóng mọi việc. "Hay là vẻ lười nhác của Augias đã ảnh hưởng đến ta? - Hercule nghĩ." Trong khoảnh khắc, chàng đã mường tượng ra việc tới hỏi thăm ý kiến Phylée - chàng trai trẻ thông minh. Hẳn anh ta sẽ có những ý kiến bổ ích cho chàng...
    Hercule định đi tìm Phylée thì đột nhiên chàng nghe có tiếng nói mơ hồ:
    - Nước! Hercule! Nước!
    Hercule quay ra sau. Chẳng có ai cả. Chàng đang mơ ư?
    - Nước! Chỉ có nước mới dọn nổi. - Giọng nói huyền bí ấy lại lặp lại.
    Nước ư? Thế còn cái gì nữa? Cần phải có một khối lượng rất lớn. Rồi còn phải mang nó vào trong chuồng ngựa. Nhưng sức lực và hai tay của chàng không thể làm nổi điều đó.
    - Mắt của ngươi, Hercule! - Giọng nói lại cất lên. - Đừng quên đôi mắt của ngươi. Có lần ta đã nói rồi mà!
    Minerve! Đúng là Minerve vừa tới giúp chàng thêm một lần nữa, Minerve đã theo chàng, đã chỉ đường cho chàng dưới bộ dạng một mục đồng, và cứ ở bên chàng mà Hercule không hề hay biết.
    Hercule chợt nhìn thấy nguồn nước mà chàng cần. Bao quanh lâu đài và khu chuồng ngựa là hai con sông Alphée và Pénée đang cuồn cuộn chảy như gọi mời chàng.
    Không đợi chờ gì nữa, Hercule quay trở lại khu chuồng ngựa và bắt tay vào việc đầu tiên..Chàng dùng kiếm khoét hai lỗ hổng lớn trên hai bức tường ngang hai dòng sông, rồi hai lỗ khác trên bức tường đối diện.
    Trong khi chàng làm việc, có một người hầu vội chạy tới báo cho Augias.
    Nhà vua rời lâu đài và giận dữ khi nghe tin Hercule đang phá hoại khu chuồng ngựa của mình. Ngài quát:
    - Hercule! Ngươi điên đấy à? Thay vì lau chùi thì ngươi lại phá hỏng chuồng ngựa của ta.
    - Xin nhà vua đừng lo lắng. Chuồng ngựa của người sẽ sạch sẽ và các bức tường sẽ được bịt lại trước khi mặt trời lặn.
    Augias trở về.
    - Ta rất tò mò muốn chiêm ngưỡng một công trình vĩ đại như vậy!
    - Rồi ngài sẽ thấy! Trước hết ngài hãy đưa mọi người đi xa khỏi chuồng ngựa.
    - Được! Ta sẽ ra lệnh theo ý ngươi. - Augias ngáp uể oải.
    Nhà vua chậm chạp rời khỏi nơi đó. Hercule lại tiếp tục công việc của mình.
    Những lỗ hổng đã được mở, chàng lại tiếp tục đào một con kênh sâu và rộng. Sau vài giờ nước hai con sông đã nối liền với nhau. Vừa lúc ấy mặt trời bắt đầu lặn. Chàng báo cho Augias và Phylée biết.
    Nhà vua cùng con trai đứng theo dõi ở hai bên bờ kênh theo sự chỉ dẫn của Hercule. Chàng tiến về phía hai con sông. ở đó, chàng tháo chốt ở đầu con kênh và trong giây lát, hai con sông Alphée và Pénée xối xả đổ nước vào con kênh.
    Vài phút sau, nước chảy tràn ra mọi phía, rửa sạch khu chuồng gia súc và cuốn theo mọi rác rưởi ra biển. Chẳng mấy chốc, không khí trở lại trong lành.
    Augias hết lời ngợi khen:
    - Ta phải công nhận ngươi là một người hết sức thông minh.
    - Thưa cha! Bầu không khí thật trong trẻo.
    Làm sao mà chúng ta có thể chịu đựng được sự ô uế trong một thời gian dài đến vậy? Tôi còn nhớ trước đây không lâu, thành phố quả là hôi hám. Hercule, không bao giờ chúng tôi hết biết ơn anh....- Những gì chúng ta giao ước... thế là đủ rồi.
    Tôi phải lên đường về Tirynthe. Xin trao lại cho tôi ba trăm con bò.
    Đôi mắt của Augias sụp xuống. Chuyện này...
    thật là phiền toái...
    - Nghe đây Hercule! Tất cả những gì ngươi làm quả thật đều rất tốt cho ta. Nhưng...
    - Nhưng sao?
    - Này, chính là Eurysthée bắt ngươi phải lau chùi chuồng ngựa chứ đâu phải ta.
    - Ngài từ chối trả công ư? Phylée, có phải anh đã tận tai nghe cha anh hứa thưởng công cho ta ba trăm con bò không?
    Augias quay sang con trai nghĩ: "Liệu hắn có nói điều ngu xuẩn không đây?" - Đúng thế Hercule! Cha ta đã hứa trọng thưởng ngươi. Ta nhớ điều đó.
    Trước lời nói của Phylée, Augias chỉ biết thở dài. Đứa con trai ông lương thiện và trung thực, chẳng giống ông tí nào.
    - Đúng là ta đã hứa điều đó. - Nhà vua nói.
    - Nhưng chính là bởi tại ta không tin ngươi có thể làm được điều đó. Người trần mắt thịt nào có thể làm được thế? Nếu ta biết trước được rằng ngươi có thể làm được thì ta sẽ không hứa hẹn cho ngươi một phần mười đàn gia súc của ta. Ta mệt mỏi lắm rồi Hercule ạ! Ta chán những cuộc tranh luận liên miên thế này. Cảm ơn ngươi về tất cả mọi điều. Đường trở về đang sẵn sàng đợi ngươi đó.
    - Không thưa cha! Lời hứa phải được thực hiện! Không thể biện minh bằng những lý lẽ khác.
    - Tôi được quyền có ba trăm con bò, thưa Augias. Tôi đã cống hiến tất cả trí tuệ và sức lực để phục vụ ngài. Trong một thời gian ngắn tôi đã hoàn thành được công việc cực nhọc đó.
    Augias thật là tiến thoái lưỡng nan: Hercule đã chứng tỏ mình là người có sức mạnh phi thường. Nếu như Augias không thực hiện lời hứa, Hercule có thể gây nên điều tệ hại. Nhưng nhường cho chàng một phần mười số gia súc thì quả là ông ta sẽ rất buồn phiền. Quyết định thế nào đây?
    Phylée cắt ngang dòng suy nghĩ của cha..- Thưa cha! Nếu cha không đồng ý trao quà tặng như cha đã hứa, con sẽ không còn là con trai của cha nữa. Con sẽ rời bỏ lâu đài và đất nước này!
    - Còn tôi, tôi có thể giết ngài đấy! - Hercule đe dọa Augias.
    Augias không lo sợ. Lời đe dọa của Hercule chỉ là một giả thiết. Chắc là chàng chẳng dám giết ông ta đâu. Và hơn thế, đứa con trai rắc rối của ông đã cho ông biết nguyên do việc Hercule phải tới đây.
    - Ngươi sẽ không giết ta, Hercule ạ! Ngươi sẽ phải tuân lệnh Eurysthée mãi mãi đến cuối đời, không bao giờ có thể hy vọng mọi sự kết thúc. Ngươi sẽ không nhận được một con bò nào cả đâu... Còn con, Phylée! Đứa con ngu xuẩn không hiểu gì về quyền lực của một vị vua, nếu con muốn bỏ đi thì hãy đi đi! Cả hai hãy đi khuất mắt ta, ta mệt mỏi lắm rồi. Có thần Jupiter chứng giám, ta mệt mỏi lắm rồi...
    - Không, cha không thể đuổi con, nếu con còn có thể gọi cha như thế!... Trước tất cả các vị thần trên đỉnh Olympe con rất hổ thẹn đã là con trai của cha. Cha không thể đuổi con, nhưng con sẽ ra đi.
    - Ngài thật không xứng đáng có một người con như thế, Augias ạ! - Hercule tiếp lời. - Có thể chính vì anh ấy mà tôi không giết ngài.
    Nhưng một ngày không xa tôi sẽ quay lại đây, và ta sẽ báo thù.
    Augias trả lời bằng những cái ngáp dài.
     
  2. lily_fames_dp

    lily_fames_dp Chủ tịch lò mổ

    Ðề: 12 chiến công của Hercule

    Chương XII
    Đàn bò của Géryon
    - Lẽ ra ngươi đã chuộc được tội lỗi của mình, Hercule ạ, và kết thúc thời gian cầm tù nô lệ nếu ngươi không đòi hỏi Augias trả thù lao. Ngươi sẽ phải chịu đựng thêm một thử thách nữa.
    Coprée nói với vẻ cương quyết và bực bội cứ như thể ai làm ông ta tổn thương. Tuy nhiên, trong lúc thuật lại chi tiết về công việc mình đã làm, Hercule thấy việc mình đòi hỏi một khoản thù lao là chuyện bình thường.
    Những điều Coprée vừa nói khiến cho chàng tức giận hơn là việc phải trở về tay không. Xét về mọi mặt, chàng không phạm một sai lầm nào cả. Rõ ràng rằng đó chỉ là cái cớ để buộc chàng phải thực hiện một công việc khác.
    - Ta không muốn nghe những lời dối trá. -Hercule trả lời. - Ta không phải là một đứa trẻ mà người ta ru ngủ bằng những câu chuyện đẹp đẽ. Ngươi có biết điều đó không, Coprée?
    Vị đệ nhất cố vấn không để ý gì hết. ông ta chỉ quan tâm đến chuyến đi của Hercule thôi.
    Nhưng... Eurysthée bảo Coprée nên kiên nhẫn và Coprée nghĩ rằng nhà vua chưa tìm được cách nào để cho Hercule đi xa. Chàng luôn chiến thắng, luôn khuất phục được lũ quái vật dưới nước, đã vượt qua biển và mang về tất cả những gì ông ta yêu cầu. Coprée không thể chịu được thứ đạo đức giả của nhà vua sau mỗi chiến thắng của Hercule. ông ta giận dữ và bất mãn vì luôn phải thay mặt Eurysthée đương đầu với Hercule và những chiến công lừng lẫy. Không chịu đựng nổi nữa, ông ta bèn thổ lộ với nhà vua:
    - Tới lúc nào thì Hercule mới kết thúc công việc cuối cùng của mình, tâu đức vua?
    Eurysthée phác một cử chỉ tỏ vẻ bất lực. ông ta lộ vẻ buồn bã trong cái nhìn u tối, khuôn mặt mỏi mệt cứ như đã trải qua hàng đêm không ngủ. Liệu Junon đã quên mất ông ta rồi sao?.Trong khoảnh khắc đó, Coprée nghĩ rằng Her-cule sắp được giải phóng. Nhưng không, Eurys-thée không để Hercule phải đợi; ông ta tuyên bố:
    - Ngươi phải ra đi, Hercule ạ, đi tới érythie xứ sở của Géryon và mang về đây đàn bò đỏ của ông ta. Ta phải tế lễ cho Junon.
    - ở érythie ư? Nhưng đó là nơi tận cùng của trái đất. Nơi ấy mặt trời lặn bên bờ đại dương cuối cùng.
    - Ngươi nghi ngờ chính bản thân mình à? -Coprée hỏi đầy kiêu ngạo. - Ngươi đã từng đi rất xa kia mà.
    Vị cố vấn cũng như nhà vua đều tin rằng Hercule không thể nào trở về Tirynthe được nữa.
    Chưa bao giờ Eurysthée có ý tưởng hay đến như vậy. Coprée lại cười khoan khoái. Nhưng Eurys-thée lại có đầu óc nhìn thấy trước tương lai thảm hại của một vị vua trước khi dấn thân vào cuộc chiến. Đó là hình ảnh một vị vua bị chiến bại và một vị cố vấn mơ mộng đang ẩn nấp trong lâu đài.
    Hercule vượt qua cổng thành và biết rằng cuộc hành trình này sẽ không ngơi nghỉ và có khi trong nhiều tháng chàng không được trở về nhà. Viễn cảnh này thật chẳng vui vẻ gì: Ai có thể biết được điều gì sẽ xảy ra trong thời gian dài như thế?
    Hercule đi bộ như một kẻ lữ hành cô độc về phía biên giới châu Phi. Trong nhiều tuần như vậy, chàng cứ đi, đi mãi. Càng đi thời tiết càng thay đổi, nhiệt độ càng nóng dần lên ở Hy lạp.
    Một hôm, chàng cảm thấy nản chí thật sự.
    Dưới ánh nắng khủng khiếp ban ngày, chàng sợ không bao giờ tới được érythie. Chàng thấy tiếc vì đã không lên tàu đi từ Hy Lạp. Chắc chắn là chuyến đi trên biển sẽ nguy hiểm hơn với một chặng dài như thế nhưng chắc chắn là sẽ không nóng nực bằng. Và trước sau gì chàng cũng phải ra khơi tới Géryon khi tới bờ biển phía tây Phi châu.
    Nhưng liệu có thể đi tới đó với sức nóng như thế này không? Hercule tự biết mình có sức khỏe và nghị lực phi thường nhưng khả năng chịu đựng của chàng là có hạn. Chàng nghĩ rằng chắc chắn Eurysthée đã tính đến việc chàng sẽ thất bại trên con đường dài nóng bỏng này..Không nén được sự hoang mang và bối rối, Hercule không kiềm chế được cơn giận dữ vô cớ. Chàng điên cuồng lấy cung tên nhằm hướng thần mặt trời và bắn. Lẽ ra thần Helios có thể coi đó là một cử chỉ xúc phạm và trừng phạt Hercule. Nhưng người có thể hiểu được cơn giận dữ của Hercule. Vì thế với lòng rộng lượng, thần mặt trời thả xuống cho chàng một cái cúp vàng.
    Khi chiều đến, chàng sử dụng nó.
    Sau vài giờ bay trên chiếc cúp vàng, Hercule đã tới eo biển Gibraltar. Chàng dựng lên ở đó hai cột đá khổng lồ (về sau người ta gọi là cột Hercule) để tưởng niệm vị thần Hélios. Hai cột đá đó đánh dấu vòng quay của vị thần và phân chia ranh giới ngày đêm. Hercule tới érythie và mau chóng trả lại cúp vàng cho Hélios, đồng thời cảm ơn vị thần đã giúp chàng đi lại thuận tiện và nhanh chóng.
    Xứ sở của Géryon bên bờ Đại Tây Dương là một thế giới hoàn toàn xa lạ, nghèo nàn và ít dân. Tóm lại Géryon sống một mình với những con bò màu đỏ. Đó là gia sản của ông. ông ta chỉ cho ở bên mình một mục đồng tên là Eu- rythion. Người này cũng có phụ tá là một con chó hai đầu hết sức hung dữ và xấu xí. Nhưng chủ của nó còn kinh khủng hơn nữa. ông ta nổi tiếng là người mạnh nhất trên thế giới - Géryon cao lớn lạ thường, có ba đầu, ba thân mình và sáu cánh tay. Hercule chỉ nghe kể như vậy chứ chưa hề được chứng kiến...
    Nhìn từ xa, những chú bò đỏ đã nổi bật.
    Khi Hercule nhận ra chúng, chàng không kìm chế được sự ngạc nhiên và thấy cuộc phiêu lưu thật thú vị. Chàng tiến lại đồng cỏ nơi những chú bò đang nhẩn nhơ ăn uống và buộc chúng lại. Eurythion bực mình, vẻ mặt tức giận, tay cầm một cái chày tiến lại phía chàng. Chưa từng có ai dám động đến đàn bò của chủ hắn cả.
    Mặc dù thân hình không cao lớn lắm nhưng gã mục đồng này có sức khỏe nhất định. Đối diện với Hercule, hắn biết sức mình không địch nổi. Hắn phô trương sức mạnh bằng cách xoay cái chày tít mù ở phía trên đầu và cố tạo ra một vẻ dữ tợn. Nhưng Hercule đá cho hắn một cú khiến cho hắn bất tỉnh nhân sự..Đúng lúc ấy con chó Orthos lè lưỡi ra và xông vào. Nó không sủa mà gầm gừ như con sư tử. Hai cái lưỡi đen thè lè ra khỏi mồm, hàm răng thì trắng nhởn và những chiếc răng nanh nhọn hoắt nhe ra như chỉ chực xông vào cắn xé người khác...
    Còn Hercule, chàng vung chày lên trông còn dữ tợn hơn cả gã mục đồng. Nhưng mỗi lần chàng định tấn công một cái đầu thì cái đầu kia lại đe dọa chàng.
    Sợ đàn bò hoảng sợ, Hercule bắt đầu chạy, con chó hai đầu đuổi theo sau. Chàng làm cho nó mỏi mệt bằng cách không chỉ chạy mà còn đổi hướng. Con chó phải xoay người liên tục.
    Con chó vừa xấu xí vừa ngu ngốc. Nó làm theo các cử động của Hercule nhưng không cảm thấy được ý đồ của chàng.
    Khi Orthos đã liêu xiêu, hai cái mõm hồng hộc thở, Hercule bèn bồi cho nó một chày xuống hai cái đầu của nó. Con chó ngã lăn ra, chết không kịp ngáp.
    Những tiếng kêu của con chó và lũ bò trên đồng cỏ đã báo động cho Géryon. ông ta sợ có chuyện không hay đã xảy ra. Sợ đàn bò đỏ bị giết, bị trọng thương hoặc bị bắt. Tiếng gầm càng ngày càng ồn ào hơn trên đồng cỏ. Géryon vội vã rời lâu đài và xuống thung lũng.
    Trước khi đến cánh đồng nơi đàn bò đang ăn cỏ, Géryon đã trông thấy chúng từ xa đang chạy tán loạn tứ phía vì bị săn đuổi bởi một người nhanh nhẹn lạ thường. Nhưng Géryon không thể rảo bước nhanh hơn được. Ba thân mình, ba cái đầu cùng sáu cánh tay, ở mỗi cánh tay mang theo một cái chày tạo nên một trọng lượng rất lớn. Không phải là một con người, mà là một khối hoạt động nặng nề chậm chạp kinh dị, một cái đầu lắc lư bên trái, một cái lại lắc lư bên phải. Còn một cái đầu nữa thì cứ ngơ ngẩn như không được điều khiển. Cái thân hình khổng lồ của Géryon thật là cả một vấn đề mỗi khi muốn di chuyển.
    Mải mê đuổi bắt đàn bò, Hercule không nhận ra Géryon đang tới gần chàng. Nhưng ông ta lại biết rõ chàng muốn gì. Lúc này chàng đã cột được quá nửa đàn bò lại với nhau và nghe chừng còn tiếp tục nữa. Chàng sẽ bắt cả đàn bò..Géryon tức giận và lao xuống đồi. Toàn bộ mấy cái đầu, thân mình và mấy cánh tay quả thật là nặng nề khi di chuyển. Khi ông ta tới được đồng cỏ thì nghe chừng đã mệt mỏi lắm rồi.
    Ông ta dừng lại lấy sức và lao về phía Her-cule.
    Cùng một lúc trên khối thịt to đùng ấy, sáu cánh tay vung lên với sáu cái chày. Nhưng Géryon chỉ có thể vung tay lên từng đợt. Những cái chày vùn vụt quất trong không khí như bão táp, đối thủ nào chắc chắn cũng phải gờm.
    Hercule nhận ra rằng chàng không thể kháng cự lâu hơn được. Lối thoát duy nhất của chàng là làm sao lôi cuốn được Géryon vào một mục tiêu khác, vì hắn rất khỏe và to lớn nhưng sức không mấy dẻo dai. Hercule lặp lại giống như với con chó. Chàng buộc hắn phải chạy lòng vòng giữa đám bò đang hoảng loạn.
    Có một con bò đã tặng cho cái đầu bên phải của Géryon một cú đá rất mạnh. Lão ta bị mất thăng bằng không biết chạy đằng nào nữa.
    Cơn giận dữ khiến hắn ném cho Hercule hai cái chày như ném lao. Chúng xé gió lao vào không khí và cắm xuống đất. Hercule cũng giương cung. Mũi tên thứ nhất cắm vào trán của cái đầu bên trái. Cái đầu ở giữa bất động, hoang mang. Chiếc mũi tên thứ hai xuyên qua đầu với một tiếng xé gió ghê rợn.
    Hercule hết sức ngạc nhiên bởi chàng hạ gục Géryon dễ đến như vậy. Cái chết của chủ khiến cho đàn bò bình tĩnh lại. Hercule không hề gặp phải một khó khăn nào khi bắt những con còn lại và buộc chúng lại với nhau.
    Hercule trở về Hy Lạp bằng một lộ trình khác. Chàng di chuyển chậm chạp vì lũ bò đi rất chậm và còn do phải chống cự với những kẻ trên đường có ý định cướp đàn bò của Géryon.
    Sau khi vượt qua Ibérie, chàng về tới Gaule.
    ở phía tây nam nước này, những người Ligure chắc sẽ cướp lấy đàn bò của chàng nếu như Ju-piter không can thiệp. Ngài đã làm mưa đá xối xả lên người họ và họ phải bỏ chạy. Còn ở xứ Rome, chàng phải đánh nhau với quái vật Cacus có ba cái miệng khạc ra lửa.
    Chàng tới xứ Sicile và Junon lại ghen tị với thành công của chàng một lần nữa. Bà ta huy động một đàn ruồi trâu đến tấn công đàn bò của.chàng. Những con ruồi này đốt cho lũ bò trở nên điên loạn. Hercule không ngại khó khăn ngày này qua ngày khác tiêu diệt lũ ruồi và tập hợp đàn bò lại như cũ.
    Sau một tháng trở về đầy mỏi mệt, Hercule đã tới thành Tirynthe.
    Khi dân chúng báo tin cho Eurysthée biết chàng đã trở về, ông ta không thể tin được. Việc Hercule vắng nhà lâu đến thế khiến cho ông ta nghĩ rằng chàng đã bị mất tích. Hơn thế, việc chàng trở về, không phải tay không mà còn dẫn theo đàn bò đỏ của Géryon khiến cho Eurysthée hết sức tức giận và làm cho vị đệ nhất cố vấn kinh hãi vô cùng. Hercule đã có thể đi khắp thế giới trong vài năm và bao giờ trở về cũng chiến thắng vang dội... Chàng đã đi tới tận cùng ranh giới của thế giới và đã trở về, mệt mỏi nhưng hoàn toàn khỏe mạnh.
    Eurysthée đọc lệnh cho Coprée và ông này vội vã truyền lệnh cho một vị cố vấn khác. Cả hai con người có tầm quan trọng bậc nhất của Tirynthe đều không dám đối mặt với Hercule, không dám chứng kiến tận mắt sự thất bại ê chề của họ. Nhà vua quyết định hiến đàn bò cho Junon, để cảm ơn bà ta đã giúp mình và thuyết phục bà ta tiếp tục giúp đỡ ông....
     
  3. lily_fames_dp

    lily_fames_dp Chủ tịch lò mổ

    Ðề: 12 chiến công của Hercule

    Chương XIII
    Những quả táo vàng trong khu vườn của người Hespérides
    Cuối cùng, có một vị cố vấn của vua Eu-rysthée tới, rất bình tĩnh, đưa tay đón chàng ở bậc tam cấp. ông báo cho chàng biết quyết định của Eurysthée về việc hiến đàn bò của Géryon cho Junon. Với giọng nói khá đơn điệu, ông thông báo cho Hercule về thử thách tiếp theo.
    Khi biết rằng chàng phải tới miền bắc để lấy những quả táo vàng trong vườn của Hespérides Hercule không nén được tiếng thở dài, giống như tiếng thở dài của Augias vậy. Sự kiên nhẫn không làm cho chàng nản chí, nhưng hình như Eurys-thée đẩy chàng đi bất cứ nơi nào ông ta muốn, chỉ cần càng xa Tirynthe và càng lâu thì càng tốt. Có thể chàng không trở về được nữa. Tới chỗ những người Hespérides ư? Vậy thì tại sao lại không tới địa ngục?
    Hercule mệt mỏi nói:
    - Tới miền bắc ư? Nhưng tới tận đâu? Tôi không biết khu vườn của những người Hespérides ở đâu cả.
    Vị cố vấn trả lời:
    - Ta cũng không biết. Nhiệm vụ của ta chỉ là chuyển cho anh mệnh lệnh của Eurysthée mà thôi. Những điều khác không có gì liên quan đến tôi cả. Và tôi cũng không quan tâm gì hơn nữa.
    - Có phải tôi phải tới phía bắc không? -Hercule nghi ngại hỏi.
    - Chính Coprée đã nói với ta như thế. Nhưng ngươi cứ đi tới nơi đâu ngươi muốn... Điều cốt yếu là ngươi phải mang về cho Eurysthée những quả táo vàng. Phải vậy không?
    Hercule hiểu rằng chẳng có ai ở Tirynthe biết các khu vườn ấy ở đâu. Việc nói đi về phía bắc chỉ là để cho chàng rời thành càng sớm càng tốt. Hơn thế, cái vườn có táo vàng ấy chỉ có thể là vườn của một vị thần và những người Hespérides chỉ là người canh giữ..- Cái vườn ấy là của vị thần nào vậy? - Her-cule hỏi.
    - Ai bảo đó là của một vị thần? Khu vườn này là của những người Hespérides. Chính đức vua đã bảo ta như thế!
    Hercule chỉ mất thời gian vô ích.
    - Vậy thì hãy đi báo với đức vua rằng ta sẽ mang những quả táo vàng về, cho dù ta có phải tới địa ngục. Ta sẽ tự khắc tìm thấy đường đi!
    - Hercule giận dữ nói thêm.
    Vị cố vấn thấy lo sợ, vội đi vào lâu đài.
    Hercule bỏ lại thành Tirynthe phía sau lưng, lòng vừa âu lo vừa bối rối. Từ khi chàng tới phục vụ Eurysthée, đây là lần đầu tiên chàng ra đi mà có ít sự chỉ dẫn như vậy.
    Chàng đi vài ngày về hướng bắc, gặp ai cũng hỏi han. Song chẳng có người nào được nghe nói về khu vườn của người Hespérides cả.
    Hercule nghi ngờ về hướng đi. Chàng lưỡng lự nhưng lại đi tiếp. Chàng gặp một mục đồng.
    Cậu ta nói rằng mình biết khu vườn tuyệt diệu ấy ở đâu, nhưng không thể nói cho Hercule biết được điều gì hơn.
    Một ngày nọ, chàng gặp một ông lão đang ngồi dưới một gốc cây bên đường. Người này biết khu vườn ấy nằm ở đâu, tuy không chính xác. ông không thể nói nó nằm ở xứ sở nào mà chỉ có thể nói nó ở bên sông éridan.
    - Không xa lắm đâu! Chỉ mất vài ngày đường!
    Đến đó, ngươi sẽ gặp được thần biển Nérée. Chỉ có thần mới biết khu vườn ấy ở đâu.
    Hercule tìm gặp những tiên nữ sông éridan chẳng mấy khó khăn. Đó là một con sông nước trong xanh yên lặng chảy nhẹ nhàng giữa hai bờ rợp bóng cây xanh và hoa lạ. Trên một thảm rong rêu có nhiều nữ thần của dòng sông đang vui tắm.
    Một nữ thần gọi Hercule tới với giọng thánh thót:
    - Ngươi là ai? Hỡi con người lạ mặt kia?
    Ngươi muốn gì?
    - Tôi tên là Hercule. Tôi đi tìm thần Nérée và tôi tin rằng các nữ thần có thể chỉ cho tôi chỗ ở của thần..Một nữ thần khác giọng dịu dàng nói xen vào:
    - Vì sao ngươi mong gặp Nérée?
    Hercule ngần ngại. Chàng có phải nói sự thật với các nữ thần không?
    - Ngươi không trả lời sao, Hercule? - Nữ thần thứ nhất hỏi.
    - Thưa vâng! Tôi hy vọng thần Nérée sẽ vui lòng chỉ cho tôi xứ sở có khu vườn của người Hespérides, nơi tôi cần phải tới. Tôi được Eu-rysthée vời đến đó.
    - Đúng vậy! - Một nữ thần khác nói. - Thần Nérée biết bí mật đó. Nhưng liệu thần có hé lộ cho ngươi biết không? Thần không muốn bị làm phiền. Hơn thế, ngươi còn phải bắt được ông ấy nữa... Bắt được ông ấy, ngươi có hiểu không?
    Nói đến đó, các nữ thần bật lên tiếng cười trong như thủy tinh, không có chút gì chế nhạo.
    Nhưng các nữ thần biết Hercule chưa hiểu hết. Sau khi nói cho chàng biết Nérée sống ở đâu, các nữ thần đồng loạt tung mình xuống dòng sông éridan, làm nước sông bắn lên tận trời.
    Hercule bất động vài phút sau cảnh tượng ấy. Chàng đang mơ chăng? Không còn chút dấu vết nào trên thảm rong rêu và trên đồng cỏ đầy hoa chứng tỏ rằng các nữ thần vừa ở đó. Nước sông éridan vẫn yên bình chảy xuôi.
    Hercule lên đường, lòng đầy mơ mộng.
    ở nơi này, bờ đại dương được phủ một lớp áo mịn màng. Bãi cát vàng óng ánh chạy dài ngút tầm mắt, bọt biển kéo vào phủ lên đó, trông xa như những đám mây bồng bềnh.
    Hercule đi bộ trên bãi biển với tâm trạng thư thái, quên hết những nỗi mỏi mệt đã qua và cả mục đích của chuyến phiêu lưu này. Chàng đang ở trong một khung cảnh thần thánh chỉ có vẻ đẹp và sự thanh thản ngự trị.
    Cuối bãi biển, đối mặt với đại dương là một cái động to lớn, sâu hun hút và tối tăm, được bao quanh bởi những cột đá xanh xám. Đó là nơi thần biển Nérée ngự trị..Hercule bước đến lối vào hang động; một dòng suối nhỏ dát vàng chảy róc rách, từ trên cao xuống vượt qua bãi cát hòa vào biển cả. Her-cule không có một hình dung mơ hồ nào về Nérée cả. Ngoại hình ông ta thế nào? Nhớ lại lời khuyên của các nữ thần về việc Nérée không muốn bị quấy rầy, chàng thận trọng lướt nhẹ nhàng vào động.
    Phải mất vài phút chàng mới làm quen được với bóng tối. Cái động có vẻ thiếu sinh khí. Thế nhưng, trước mặt chàng có le lói ánh sáng. Chàng mạnh dạn dấn bước. Đi theo dòng nước vào sâu bên trong, Hercule tới đoạn có ánh sáng. Nhưng dòng nước lúc này không lấp lánh ánh bạc nữa mà chuyển thành xanh xám.
    Có một bếp lửa đang tàn dần. Trên chiếc giường cát khô có một người có bộ râu trắng muốt đang nằm ngủ, không hề có vũ khí bên cạnh. Hercule đặt tay lên vai ông ta.
    - Ai dám phá rối giấc ngủ của ta thế? - ông choàng tỉnh và hỏi như vậy.
    - Tôi là Hercule và tôi đi tìm Nérée.
    - Ngươi vừa mới đánh thức ta dậy đấy! Hãy để ta yên.
    Nérée ngồi xuống bãi cát và xoa xoa bộ râu.
    - Hãy đi khỏi đây ngay! Ta phải đi ngủ lại.
    Ta đã làm việc quá nhiều rồi.
    Hercule dịu giọng, e ngại thần Nérée phật ý:
    - Xin thần hãy nghe tôi! Tôi phải tới vườn của những người Hespérides. Ngài có thể chỉ giúp tôi nó ở đâu không? Rồi tôi sẽ đi ngay!
    - Ta sẽ không nói cho ngươi biết điều đó.
    Và ta đang rất buồn ngủ. Hãy đi khỏi đây ngay!
    - Nhưng ngài chỉ cần trả lời cho tôi một câu hỏi thôi... Những nữ thần sông éridan đã chỉ cho tôi đến đây...
    Thần Nérée lập tức bật dậy nói:
    - à! Mấy cô nàng ấy hả?
    Rồi Nérée biến mất ngay lập tức. Hercule đảo mắt nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy có gì cả. Bếp lửa dường như cháy tiếp, ngọn lửa liếm lên tận mái vòm. Hercule nghĩ tới câu nói của các nữ thần:
    - Phải đuổi bắt ông ta...
    Hercule nhìn kỹ ngọn lửa và thấy nó mang hình dáng bộ râu của Nérée. Không ngại ngần,.chàng tóm lấy ngọn lửa và siết chặt. Một giọng nói nặng nề vọng ra từ đôi bàn tay chàng:
    - Nhân danh Jupiter, ngươi có để cho ta yên không?
    Rồi ngọn lửa nhảy chập chờn trên đất cứ như một chú chim. Nó lớn dần lên rồi biến thành một chú sư tử đỏ rực, sắp sửa lao vút đi. Hercule nhảy lên lưng nó và tóm cổ nó lại không cho chạy thoát.
    - Nhân danh Jupiter! Ngươi có để cho ta đi không?
    - Tôi chỉ thả ngài ra lúc nào ngài trả lời câu hỏi của tôi.
    Vì mải nói mà Hercule buông lỏng tay. Con sư tử chớp lấy cơ hội nhảy vào con suối, nhanh chóng biến thành một con cá vảy vàng to đùng và sắp sửa bơi ra đại dương.
    Hercule đuổi theo sau và nhanh tay bắt được con cá khi nó sắp qua cửa hang. Nérée thật sơ suất khi hóa thân thành con cá. Giờ đây, Hercule nắm con cá trong tay dễ dàng hơn với ngọn lửa và con sư tử.
    Con cá vùng vẫy trong tay Hercule và kêu lên:
    - Ngươi làm ta nghẹt thở lắm, thề có Jupiter!
    Ngươi làm ta nghẹt thở. Làm thế nào ta nói cho ngươi được nếu ngươi cứ tóm chặt cổ ta như thế?
    - Ngài biến hóa thật khôn lường, thần Nérée ạ! Nhưng tôi không để cho ngài thoát đâu! Nếu tôi không tóm chặt cổ ngài thì ngài sẽ quẫy thoát và hóa thân lần nữa. Ngài hãy nói đi và tôi sẽ để cho ngài ngủ yên. Ngài nói càng sớm thì càng có cơ hội thoát thân sớm... Ngài không mong muốn được ngủ tiếp ư?
    Nérée chịu thua, cảm thấy bực bội và bị ép buộc trước lý lẽ của Hercule.
    - Có Jupiter chứng giám! Ngươi thật là cứng cổ, Hercule ạ! Hãy đi về hướng tây rồi đi thẳng mãi. Ngày mai, ngươi sẽ tới vườn của những người Hespérides... Bây giờ hãy thả ta ra...
    - Ngài nói sự thật đấy chứ? - Hercule vừa hỏi vừa siết cổ con cá mạnh hơn.
    - Đúng thế! Đúng thế... Có Jupiter chứng giám!.- Vậy thì ngài hãy ngủ tiếp đi!
    Hercule thả con cá ra. Trước khi chạm đất, nó đã lại biến thành thần Nérée trong bộ dạng ban đầu.
    Vừa đi về cuối hang, Nérée vừa nói:
    - Hãy coi chừng Ladon, hắn sẽ không cho ngươi vào đâu.
    - Ladon là ai vậy?
    - Ta ngủ rồi đấy, có Jupiter chứng giám.
    Nérée mau chóng lại bên cạnh ngọn lửa và ngủ thiếp đi. Hercule thấy mình tìm hiểu thế đã đủ. Chàng từ biệt Nérée với chiếc giường cát và rời khỏi hang, đi về phía tây.
    Quả là Nérée không nói dối. Ngày hôm sau, Hercule đã tới vườn của những người Hespérides.
    Một khu vườn kỳ diệu trồng toàn các loại cây hiếm, chim chóc ca hát rộn ràng.
    Về nhân vật Ladon, khi Hercule tới lối vào khu vườn, chàng trông thấy một con rồng đang đợi chàng ở đó:
    - Hãy đi đường khác! - Ladon nói và phụt ra một luồng lửa đỏ rực.
    Nhưng Hercule không nghe. Chàng đã gài một mũi tên vào cung và bắn vào mồm Ladon.
    Con rồng hét lên:
    - Ta sẽ giết ngươi... Ta sẽ giết ngươi...
    Hercule đã kịp bắn thêm vài mũi tên nữa.
    Với một tiếng gầm như tiếng bễ lò rèn của thần Vulcain, Ladon phụt ra hàng luồng lửa đỏ rực rồi lại chuyển thành khói đen. Con rồng ngã xuống và chết.
    Hercule dọn xác Ladon sang một bên để đi vào vườn, bỗng có tiếng nói cất lên từ phía sau, đúng hơn là phía trên đầu chàng:
    - Tại sao ngươi lại muốn vào vườn của người Hespérides?
    Hercule ngước mặt lên. Đó là Atlas, người khổng lồ được các vị thần giao cho nhiệm vụ vác trên đôi vai to lớn của mình cả vòm trời.
    - Tôi đến đây để tìm những quả táo vàng theo lệnh của vua Eurysthée.
    - Vậy ngươi là Hercule... Dù cho ta không được đi đâu hết, nhưng những chiến công của ngươi đã vang tới tận tai ta. Ta bị phạt phải đội trời, giống như ngươi phải chinh chiến vậy. Định.mệnh là thế... Hespérides là các con gái của ta, và các vườn này là của chúng. Hy vọng chúng sẽ để cho ngươi hái táo vàng. Nhưng ta có thể giúp ngươi đấy.
    - Giúp tôi ư? Nhưng bằng cách nào, Atlas?
    Với cả vòm trời trên lưng như vậy, làm sao ngài có thể giúp tôi được?
    - Ngươi rất khỏe. Ta biết là ngươi có sức khỏe của các vị thần linh. Ngươi có đủ sức đỡ bầu trời giúp ta một lát, trong thời gian ấy ta sẽ tới chỗ các con ta xin táo vàng cho ngươi.
    Hercule suy nghĩ một lúc. Đây phải chăng là một âm mưu? Lại một âm mưu nữa chăng? Hơn thế, gánh cả bầu trời trên vai thật quá sức đối với chàng...
    - Ngươi nghi ngờ sức mạnh của ngươi chăng?
    - Atlas cười hỏi.
    - Tôi yếu hơn ngài, ngài hãy nhìn tôi xem.
    - Ta biết! Nhưng ngươi không phải vác nó lâu như ta đâu. Ta phải mang bầu trời này từ nhiều năm rồi. Trong khi ngươi mang nó giúp ta, ta sẽ được thư giãn cơ bắp chút ít. Chúng cứng như đá hoa cương rồi. Ta giúp ngươi và ngươi cũng giúp ta, một sự công bằng đấy chứ, phải không?
    - Vâng! - Hercule trả lời lòng vẫn còn ngờ vực.
    - Vậy thì ngươi đồng ý mang hộ ta hay thân chinh đến gặp các con ta?
    - Nếu ngài hứa làm nhanh mọi việc, tôi mong chính ngài trao đổi với các con ngài. Tôi sẽ thay thế ngài ở đây.
    Atlas bảo Hercule nhón chân và đưa hai bàn tay lên trời. Lúc chàng làm như vậy xong, Atlas hạ vòm trời thấp xuống ngay đôi tay Hercule.
    - Đó. Ngươi thấy nó không quá nặng phải không? - Atlas nói và vươn người ra.
    - Nhưng ngài phải nhanh lên đấy.
    - Đừng lo. Ta sẽ trở lại ngay khi lấy được những quả táo vàng.
    Với những bước chân nhanh nhẹn, người khổng lồ bước tới vườn người Hespérides. Her-cule dù nặng gánh trên vai, vẫn vui vẻ mỉm cười nhìn Atlas đang rất đỗi vui mừng vì được tự do trong giây lát. Nhưng nhìn thấy người khổng lồ.được tự do, chàng không khỏi lấy làm lo lắng.
    Nếu anh ta không giữ lời hứa thì sao? Hercule thấy mình không thể đỡ bầu trời mãi được. Liệu Atlas có thuyết phục được các con để xin cho chàng mấy quả táo vàng không?
    Những câu hỏi như thế liên tục khuấy động tâm can chàng trong lúc Atlas khổng lồ vắng mặt.
    Hơn thế, đội một bầu trời quả là nặng nhọc kinh khủng. Hercule mồ hôi chảy đầm đìa, cố sức giữ bầu trời không rơi xuống. Các cơ bắp của chàng đã cứng lại, gáy chàng cứng đờ. Mỗi lúc, chàng lại nhận thấy mình đã sai lầm khi chấp nhận lời đề nghị ấy. Lẽ ra chàng phải đối mặt với người Hespérides. Chàng đã hạ gục nhiều quái vật, vậy mấy cô gái thì đáng gì...
    Khi Atlas quay trở lại, Hercule thở phào nhẹ nhõm nói rằng suýt nữa thì chàng đã buông bầu trời ra.
    - Cẩn thận đấy Hercule, không được yếu đuối như thế. - Atlas nói.- Chúng đẹp đấy chứ? - Atlas nói thêm và giơ giỏ táo ra.
    - Đẹp hơn cả tưởng tượng. Xin cảm ơn ngài đã mang chúng về cho tôi... Nhưng, - Hercule vừa thở hổn hển vừa nói, - tôi mong ngài sớm trở về vị trí của mình. Tôi mệt mỏi lắm rồi.
    Atlas đặt giỏ táo dưới chân Hercule.
    - Ta sẽ về vị trí của ta, ta hứa với ngươi như thế. Nhưng...
    - Nhưng sao? - Hercule hỏi.
    - Này, ta nghĩ rằng ta có thể mang giỏ táo này tới cho Eurysthée. Ta chạy nhanh và sẽ mau chóng trở về. Như thế, đôi chân ta sẽ được thư giãn chút ít. Với công việc này, không chỉ có cái gáy và đôi tay ta đau đớn, ngươi thấy rồi đấy...
    Tất cả các cơ bắp đều hợp lại mà nâng đỡ bầu trời... Ta sẽ đi đến Tirynthe và khi trở về...
    - Lúc đó vòm trời sẽ rơi xuống mặt đất! -Hercule ngắt lời. - Không, đó không phải là một ý hay... Không phải vì tôi không muốn giúp ngài, mà do tôi không có khả năng chịu đựng hơn nữa.
    Một khối lượng như thế vượt quá cả khả năng của tôi...
    - Ta chắc là không phải thế. - Atlas nói..Hercule thở dốc, cố thư giãn các cơ bắp nhằm không cố sức một cách vô ích khi chàng chưa buộc được Atlas trở lại vị trí của mình.
    Atlas nằm dài trên cỏ, nhấm nháp tự do của mình. Ngài duỗi thẳng chân tay và Hercule sợ ngài khổng lồ sắp sửa ngủ trưa.
    - Atlas, tôi thề với ngài là tôi không thể chịu đựng lâu hơn nữa.
    - Đừng lo! Rồi sẽ quen ngay thôi. Khi ta từ Tirynthe trở về, ngươi sẽ khỏe hơn cả bây giờ nữa.
    Atlas nằm dài ra và uể oải nhai cỏ. Hercule trầm ngâm suy nghĩ. Chàng phải mau chóng tìm ra lối thoát. Liệu các thần có thể đến cứu giúp chàng không? Có lẽ có bởi cuối cùng chàng cũng tìm thấy một sáng kiến...
    - Atlas này, ngài có lý đấy. Tôi sẽ có thể thay thế ngài trong khi ngài trở về Tirynthe, và mọi chuyện sẽ ổn cả.
    - Ta thật vui mừng vì ngươi đã nghĩ lại. -Atlas vui mừng nói. - Ta sẽ ngủ một lát rồi sẽ đi tìm Eurysthée.
    - Tốt lắm, thật ra ngài phải được ngủ một chút. Tất cả các vị thần đều thiếu ngủ. - Hercule khôi hài nói. - Nhưng ta có một yêu cầu nhỏ. Miệng vẫn luôn mỉm cười, Atlas đứng dậy và lại gần Hercule.
    - Ta nghe đây.
    - Tôi muốn ngài chỉ cho tôi bằng cách nào có thể nâng bầu trời này tốn ít sức hơn. Tôi có cảm giác mình đặt tay không đúng chỗ. Ngài có thể chỉ giúp tôi được không?
    Atlas nhìn xem cách Hercule mang bầu trời trên vai. Là người đã thạo việc này, ông nghĩ mình có thể chỉ cho chàng cách tốt hơn. ông ta nói:
    - Ta sẽ chỉ cho ngươi.
    Atlas vươn đôi tay ra, xòe bàn tay và ghé người vào chỗ của Hercule. Chàng lợi dụng phút ấy, buông bầu trời ra.
    - Xin cảm ơn lời khuyên của ngài, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, Atlas ạ, tôi không bao giờ quên ơn đâu. Và tôi cũng cảm ơn các con gái ngài đã cho tôi những quả táo vàng này, tôi phải mang về cho Eurysthée ngay.
    - Ngươi... ngươi đi sao? - Atlas hỏi lại khi biết Hercule đã lừa mình. - Nhưng mà...
    Atlas im bặt. Mỗi người có vị trí và số phận của mình. Không ai có thể thay thế điều đó được.
    Và cũng không ai có thể mang được bầu trời thay cho ông ta. ít nhất thì cũng nhờ Hercule mà Atlas có thể nói chuyện với các con, và có thể mộng mơ đôi chút. Nhưng ông ta cũng không khỏi buồn lòng khi thấy Hercule dần xa với giỏ táo trên tay..
     
  4. lily_fames_dp

    lily_fames_dp Chủ tịch lò mổ

    Ðề: 12 chiến công của Hercule

    Chương XIV
    Xuống địa ngục
    Chính Eurysthée là người đích thân đợi Hercule trước lâu đài. ông ta đã hay tin chàng đã kết thúc tốt đẹp cuộc chinh chiến và mang về một giỏ táo vàng từ vườn của các Hespérides.
    Chính Junon đã tới báo cho ông ta tin đó và bày tỏ sự bực bội của mình. Eurysthée đã phản đối mạnh mẽ. Trong tất cả mọi chuyện, chính ông ta là người luôn tuân lệnh. ông ta thấy mình không phải có trách nhiệm trong sự thất bại liên tục vừa qua. Nếu Junon không thể làm cho Hercule thất bại, thì ông ta có thể làm điều gì hơn nữa?
    Đôi mắt của nữ thần đen như nước sông Styx nơi địa ngục và sắc nhọn, có thể giết chết Eu-rysthée như những mũi tên tẩm độc. Junon giờ đây chống lại cả Eurysthée, cả Hercule và cả chồng mình là Jupiter mà bà ta nghi ngờ đã giúp Hercule trong mọi việc. Phải kết thúc mọi chuyện với "cái tên kiêu ngạo" này bằng cách tống hắn vào vương quốc của những xác chết: Linh hồn của hắn sẽ lạc lối, lang thang không mục đích giữa các bức tường màu đen nơi Hadès ngự trị.
    Đây là thử thách lần thứ mười hai và cũng là lần cuối cùng mà chàng sẽ không thể trở về nữa.
    Junon tin chắc như vậy và nói với Eurysthée:
    - Ngươi có thể thông báo với hắn rằng đây là thử thách cuối cùng của hắn. Tất cả những ai đã xuống địa ngục đều không thể trở về được nữa!
    Nữ thần cười rất lạ, nụ cười khiến Eurysthée rùng mình. ông ta chợt thấy thương hại Hercule; ông ta hẳn không muốn ở vào địa vị của chàng.
    Những cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống của Eurysthée. Nụ cười của Junon khiến ông lạnh toát cả người. Lúc từ biệt vua thành Tirynthe, nữ thần nói với một giọng nặng nề:
    - Hãy yêu cầu hắn ta xuống địa ngục mà không đem theo bất cứ một thứ vũ khí nào.
    Eurysthée gật đầu đồng ý. Khi Junon đã tan biến vào không gian, Eurysthée cảm thấy một.luồng khí lạnh đang len lỏi trong huyết quản mình.
    Khi Hercule đến, bên cạnh Eurysthée còn có Coprée và nhiều vị chức sắc khác của thành Tirynthe. Một cuộc hội họp tuy đông đủ như thế nhưng không lấy gì làm tốt lành. Hercule đặt giỏ táo vàng xuống dưới chân nhà vua.
    - Tâu đức vua! Như ngài đã yêu cầu, tôi đã mang về đây cho ngài những quả táo vàng của vườn người Hespérides. Ngài có hài lòng về kẻ tay sai của ngài không?
    Eurysthée tỏ ra không quan tâm đến lời nói của Hercule. Câu nói của chàng tan nhanh trong gió.
    - Hercule này, - nhà vua bắt đầu, - một lần nữa ngươi lại hoàn thành nhiệm vụ và ngươi có thể thấy rằng ta vui mừng vì điều đó.
    Vẻ mặt u tối của Eurysthée đối nghịch hẳn với những lời lẽ của ông ta. Có chuyện gì xảy ra ở thành Tirynthe vậy?
    - Ta rất hãnh diện về những quả táo vàng này. Ngươi đã hoàn toàn chiến thắng. Chính vì thế ngày hôm nay ta vui mừng báo cho ngươi biết rằng ta trả tự do cho ngươi...
    - Tôi được tự do rồi ư, tâu đức vua? - Her-cule bồn chồn hỏi.
    - Đức vua chưa nói hết câu. - Coprée xen vào. - Hãy nghe cho hết đã!
    - Đúng! Ngươi được tự do. Miễn là ngươi thỏa mãn thử thách cuối cùng...
    Đức vua dừng lại, hơi trịnh trọng một chút.
    - Ta hứa trước thần dân thành Tirynthe là sẽ trả tự do cho ngươi ngay sau thử thách cuối cùng. Những năm qua, ngươi đã chứng tỏ sự trung thành của mình. Thật vô lý khi tiếp tục buộc ngươi phải chịu đựng mọi thử thách trên mặt đất này. Ta long trọng tuyên bố rằng món nợ của ngươi sẽ được trả vào cuối cuộc chinh phục này.
    - Thần xin dân chúng thành Tirynthe làm nhân chứng. Vậy thần phải làm gì?
    - Ngươi hãy xuống địa ngục và mang con chó gác cửa Cerbère về đây.
    - Xuống địa ngục ư? Nhưng thưa đức vua, ngài biết rằng không có một người trần gian nào xuống đó mà lại trở về được.
    - Ngươi không phải là một người tầm thường, nếu không ngươi đã thất bại trong những.công trình trước rồi. Con sư tử Némée không phải là một con sư tử tầm thường ngươi cũng đã hạ được nó. Giờ đây ngươi phải đi xuống địa ngục mà không mang theo vũ khí gì. Hãy đưa cho ta cung tên, gươm, chùy của ngươi. Dù ngươi giết được con chó Cerbère hay bắt sống nó mang về đây, ngươi cũng phải đối mặt với nó bằng tay không và với cả những trở ngại khác mà ngươi sẽ gặp.
    - Không có vũ khí ư? Nếu ngài muốn tôi chết, hãy ra lệnh ngay lập tức, đừng mất thời gian nữa.
    - Ta không muốn ngươi chết. - Eurysthée dối trá. - Ta chỉ thông báo cho ngươi công việc cuối cùng, và ngươi sẽ được tự do.
    Không biết vì kiêu hãnh hay tức giận, Her-cule bước tới đặt trước Eurysthée, bên cạnh giỏ táo vàng, tất cả vũ khí của chàng, những chiến cụ đã giúp chàng chiến thắng những quái vật, những địch thủ ghê gớm nhất.
    - Tốt lắm. - Eurysthée nói và lại cảm thấy luồng khí lạnh chạy rần rật trong máu.
    - Tâu đức vua, vì đây là thử thách cuối cùng, hãy cho phép tôi có một lời thỉnh cầu.
    - Lẽ nào ngươi dám! - Coprée la lên.
    - Hãy để cho anh ta nói. - Nhà vua can thiệp.
    - Chúng ta không bị buộc phải chấp nhận lời thỉnh cầu này nhưng ít nhất thì anh ta cũng có quyền được nói.
    Hercule cúi gập người xuống, tỏ vẻ ưng thuận và khuất phục.
    - Tôi muốn được khoác bộ da của con sư tử Némée, con sư tử mà tôi đã chinh phục được.
    - Khoác bộ da sư tử à? Nhưng tại sao?
    - Đó là nhiệm vụ đầu tiên mà tôi đã thực hiện dưới lệnh của ngài. Và tôi hy vọng rằng tấm da thú này sẽ mang lại sự may mắn cho tôi.
    - Khoác tấm da thú để giữ lấy linh hồn à? -Eurysthée bật cười ha hả. - Ta chấp thuận! Cho mang tấm da sư tử Némée lại đây cho Hercule!
    Coprée, hãy nhanh lên!
    Coprée bực bội nhưng vẫn tuân lệnh. ông ta thầm nghĩ: Mong cho Hercule khoác tấm da con sư tử khốn kiếp đó mà lang thang vĩnh viễn nơi địa ngục.
    Hercule khoác tấm da sư tử lên vai và không nhìn ai, không nói một lời nào, rời Tirynthe đến.địa ngục. Càng tới nhanh chàng sẽ càng sớm được tự do. Chàng chạy qua cổng thành.
    - Lại có một tên muốn chết mau chóng thế!...
    - Coprée mỉa mai.
    Để tới được địa ngục thì có thể đi mọi con đường. Chỉ cần đào một cái hố nào đó và đi mãi xuống, cánh cửa địa ngục sẽ mở ra. Theo quy luật chung thì chẳng cần tốn nhiều thời gian.
    Hadès không bao giờ làm trái ý muốn của các vị khách, nhất là những người muốn chia sẻ bữa ăn tối trong lửa. Một khi bước chân của các vị khách đã bước qua mặt đất, những con đường dài buồn thảm cứ mở ra tới tận dinh thự của Hadès.
    Hercule liều mình tới bán đảo Ténare, rất xa Tirynthe, con đường dẫn thẳng tới sông Styx, nơi Charon đưa những người chết tới chỗ Hadès.
    Đường hầm dẫn đến vương quốc người chết hết sức hoang vắng. Càng đi sâu vào, Hercule càng thấy khí ẩm tỏa ra từ những tảng đá xanh xao xâm chiếm dần vào cơ thể chàng. Cho dù chàng đã khoác tấm da sư tử Némée. Càng đi, lớp đất mềm dưới chân chàng càng cứng rắn hơn và không bao lâu, nó đã là một lớp đá lửa, kết thành một bàn chông sắc như dao. Không khí lạnh quẩn trong hầm tối.
    Hercule không còn khái niệm về thời gian nữa. Chàng đã đi sâu vào lòng đất từ lúc nào?
    Con đường hầm ban đầu còn thoai thoải, giờ đây là những khoảng rộng có độ nghiêng đến chóng mặt. Những con nhện khổng lồ dệt những tấm lưới cứng như đá, va đập vào chàng làm xây xước da mặt và cơ thể chàng trước khi bị "vỡ". Nhiều con dơi màu nâu đậm bay với tốc độ chóng mặt trước mặt chàng, có vẻ như dẫn đường cho chàng theo. Thật ra Hercule không có sự chọn lựa: Con đường hầm, từ chỗ đi xuống, chỉ dẫn tới một vực sâu.
    Càng tiến về phía trước, đường hầm càng dốc hơn, các vách ngăn hai bên càng sát lại, không khí càng nóng hơn. Tấm áo da sư tử làm chàng cảm thấy khó chịu. Chàng thấy hết sức nóng nực, nhưng dù thế nào, chàng cũng không thể cởi bỏ tấm da được. Chàng mơ hồ cảm thấy đó là thế mạnh, là vũ khí duy nhất của mình, mặc dù chàng không giải thích được..Rồi Hercule lại phải khom mình mới tiến lên được, rồi lại phải bò như một con thú. Khi chàng phải trườn đi, chàng nghĩ rằng thế là hết và đã đến vương quốc của cái chết. Eurysthée quả có lý. Những tháng năm ròng rã chiến đấu chuộc lại lỗi lầm cuối cùng kết thúc ở đây với cái chết ngu xuẩn và phi lý.
    Máu từ những vết xây xước chảy ròng ròng trên người, cơ bắp của chàng cứng đờ, đầu óc nặng nề và đường đi ngày càng hẹp hơn. Nghẹt thở, chàng dừng lại. Chàng chấp nhận chết ở đây mà chưa hoàn thành nhiệm vụ, nhưng không phải một cái chết khốn khổ. Chàng phải lấy lại sức lực để có thể chết trong danh dự. Hercule nằm ngủ một giấc trong không khí nóng ghê người ấy.
    Chàng không biết mình ngủ trong bao lâu.
    Cái nóng đánh thức chàng dậy. Từ đằng xa, một luồng ánh sáng lay động. Hercule tiếp tục cuộc hành trình.
    Đột nhiên, khi cái nóng đã trở nên khủng khiếp, không chịu nổi, đường hầm lại mở rộng ra. Hercule có thể đứng thẳng lên được. Chàng tiếp tục cất bước. Rồi đường hầm mở ra tới một gian phòng rộng mênh mông, có mái vòm. Sức nóng khiến cho đá cũng tan thành nước. Hercule kinh hoàng nghĩ rằng mình cũng sẽ tan thành nước.
    Có một chiếc thang được đẽo vụng về trong đá nối liền về phía cuối đường hầm với một gian phòng nữa cũng rộng mênh mông. Trên tường có những ngọn đuốc đang cháy, đó là ánh sáng mà chàng nhìn thấy từ ban nãy.
    Hercule bắt đầu trèo lên những bậc thang trơn và nóng bỏng. Khi lên đến lưng chừng, chàng đã trông thấy tận cùng của cái hang. Một dòng nước đen và sôi sùng sục chia cái hang ra làm đôi. Bên bờ gần nhất có một cái thuyền đang đợi sẵn.
    Hercule tiến lên. Có một người đang đứng trên thuyền. Đó là Charon, người chở những người chết tới dinh thự của Hadès và được trả tiền thù lao xứng đáng.
    Khi Charon thấy Hercule khoác tấm da sư tử, và máu ở trên người chảy ròng ròng, ông ta sợ hãi tới mức phải thốt lên:.- Ngươi làm ta sợ quá, ta không đòi hỏi gì cả. Trèo lên đây, ta sẽ chở ngươi đi.
    Và Charon chống cây sào dài trong làn nước đẩy thuyền đi. Có lẽ đây là chuyến đò đi với tốc độ nhanh nhất trong đời ông ta. Hercule im lặng, chàng không nói một câu, không nhìn người lái đò lấy một lần. Sau khi thuyền cập bến, Hercule bước xuống và nhắm thẳng phía trước tiến bước.
    Chẳng bao lâu chàng đã đứng trước những bức tường xám của dinh thự của Hadès. Những cánh cửa to bằng thép mở rộng.
    Chẳng có ai đón tiếp chàng cả. Hercule đứng trước cửa chính và chờ đợi. Một giọng nói đột ngột vang lên:
    - Ngươi vội đến đây để chết à Hercule?
    - Tôi không có ý định đó.
    - ồ! Vậy ra ngươi ngu xuẩn đến thế sao?
    Trong chiếc áo choàng hai màu đỏ đen, Hadès nhìn Hercule chằm chằm với ánh mắt chế giễu:
    - Tôi đến đây tìm con chó Cerbère của ngài.
    - Tốt lắm... Ngươi có biết rằng ta không có cơ hội để giải trí từ... vài kiếp rồi không?
    - Phải chăng tôi phải giết ngài để bắt con chó Cerbère?
    - Ngươi không biết rằng ta là Chúa tể của địa ngục à?
    - Tôi cần gấp lắm, thưa ngài! Ngài sẽ giao Cerbère cho tôi hay tôi phải bắt nó?
    - Ngươi làm ta rất thích thú, Hercule ạ...
    Vậy thì ta sẽ tặng Cerbère cho ngươi nếu ngươi thắng được ta.
    Và không chờ đợi câu trả lời của khách, Hadès cởi phắt áo khoác sẵn sàng lao vào cuộc đấu. Hercule vẫn giữ tấm da của sư tử Némée trên vai và nhảy phắt lên người Hadès, gầm rú như chính chàng là sư tử thật sự. Cả hai người ngã lăn ra đất.
    Sức mạnh của Hercule tăng lên gấp bội, có thể đó là sức mạnh của con mãnh thú mà chàng mang tấm da của nó trên lưng. Hercule càng lúc càng thắng thế. Những cú đấm của Hercule rơi như mưa, như sấm sét lên người thần chết. Her-cule không cảm thấy những vết thương đau đớn nữa, và chàng đánh tới tấp như chưa bao giờ làm thế. Còn những cú đấm của Hadès thì chỉ như.những nốt muỗi chích. Cuộc chiến đấu dường như không có hồi kết thúc. Bởi vì nếu chàng chế ngự được Hadès, nghĩa là chàng đang đương đầu với một vị thần bất tử và dù có bị thương tích đến mấy cũng lành.
    Hercule dừng lại đột ngột và nói với chàng:
    - Dừng lại đi Hercule, ngươi đã minh chứng được lòng dũng cảm của ngươi rồi. Cuộc chiến đấu này sẽ được ghi dấu vĩnh viễn ở đây. Bởi vì ngươi đã dám so tài cùng ta, điều mà không một người nào dám làm cả. Ta muốn tặng ngươi con chó Cerbère. Ta biết rõ rằng Eurysthée, dưới lệnh của Junon đã buộc ngươi phải tới địa ngục. Số phận của ngươi không kết thúc tại đây. Ta tặng cho ngươi Cerbère để ngươi mang về Tirynthe chứng minh cho chuyến viếng thăm địa ngục này.
    Sau đó, ngươi thả nó ra để nó còn quay lại làm nhiệm vụ trong vương quốc của cái chết.
    - Tôi rất cảm ơn ngài, thưa Hadès! Thật là một vinh dự khi được so tài với ngài.
    - Đó là niềm vui của ta. Bởi vì trong vương quốc này, chỉ có những linh hồn yếu đuối hay than vãn, rên rỉ... Nhưng nếu ngươi không trả lại Cerbère thì ngươi sẽ phải chết, Hercule ạ!
    - Tôi vẫn chưa muốn chết, tôi đã nói với ngài rồi. Khi Eurysthée nhìn thấy Cerbère, nó sẽ được tự do ngay lập tức.
    - Vậy thì ta tin ngươi.
    Hadès khoác chiếc áo choàng dài vào và huýt gió. Ngay lúc ấy, một con chó ba đầu khổng lồ xuất hiện, gầm gừ. Những cái nanh của nó đen như nước sông Styx, hẳn phải là những vũ khí đáng sợ. Hercule thấy mình đã may mắn không phải chiến đấu với nó để mang về cho Eurysthée.
    Cerbère ngày càng gầm dữ hơn. Hadès ra hiệu và con quái vật bỗng nhiên trở nên hiền lành như một con cừu.
    - Hãy đi đi, Hercule. Đừng quên lời hứa.
    Cerbère sẽ theo ngươi tới Tirynthe. Và sau đó...
    - Sau đó, nó hoàn toàn tự do. Tôi sẽ lo việc ấy.
    Cerbère cùng Hercule trở về, đi tới đâu nó cũng làm cho người qua đường hoảng sợ. Cuối cùng họ tới cổng thành Tirynthe. Cửa thành rộng mở nhưng hoang vu như sa mạc. Danh tiếng của Cerbère đã tới trước khi nó đến nơi..Hercule và con chó Cerbère tới trước lâu đài.
    Chẳng có ai đợi họ cả. Chắc tất cả mọi người đều sợ hãi. Hercule phải hét lên để một ai đó phải xuất hiện.
    Chỉ có Coprée run rẩy bước ra.
    - Eurysthée trốn đâu rồi? - Hercule tức giận hỏi.
    - Đức vua ủy thác cho tôi việc này.
    - Ngài thấy đấy, tôi đã trở về từ địa ngục.
    Và còn mang theo con chó Cerbère. Tôi nhắc lại lời hứa trước kia của Eurysthée: ông ta sẽ phải trả tự do cho tôi.
    - Ngài đã tự do... - Coprée run run nói. -Bây giờ ngài hãy đi đi.
    - Có gì đảm bảo cho ta khi đi qua cổng thành này?
    - Nỗi sợ hãi của Eurysthée, đúng vậy, và con chó khổng lồ này, đó là sự bảo đảm của ngài.
    Cerbère bắt đầu gầm gừ.
    - Cerbère còn quý giá gấp mấy lần đức vua của ngài. - Hercule vừa nói vừa vuốt ve con chó.
    Đó là những lời đối thoại sau cùng ở thành Tirynthe. Hercule quay gót và Cerbère theo sau.
    Chàng rời bỏ vĩnh viễn thành phố này. Chàng đã chấm hết thời gian nô lệ ở đây và sống sót quay về sau mười hai chiến công lừng lẫy.
    Chàng được tự do, cũng như Cerbère mà chàng thả ngay khi họ vượt qua cổng thành.
    Cerbère chạy nhanh tới cái hang đầu tiên, rồi lao xuống, trở về xứ sở của cái chết và tiếp tục cuộc sống cạnh Hadès. Còn Hercule sẽ tiếp tục cuộc sống của mình và bắt tay vào những cuộc phiêu lưu mới..
     

Chia sẻ trang này