Hương tình yêu

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Sammy, 27 Tháng tư 2008.

  1. Sammy

    Sammy New Member

    Diệp trề môi và nguýt dài sau lưng hắn, làm điệu bộ để chế giễu một kẻ lập dị. Bỗng nhiên, hắn quay lại, ánh mắt sáng trưng như đèn pha và bắn về phía nó một tia cảnh cáo. Tia mắt khiến Diệp giật mình.

    [​IMG] Phan Lê

    Đáng nhẽ phải về nhà, thì Diệp lại rẽ vào công viên. Đi những bước chậm rãi, nó hít những hơi thật sâu. Hôm nay sẽ là một trang mới trong cuộc sống của nó, vào đúng ngày mà cách đây một năm, nó đã chia tay mối tình đầu của mình. Đâu đó quanh đây có mùi hoa sứ rất thơm. Mải đắm chìm trong mùi hương, nó quên đi rằng cơn giông đang ập đến. Và khi những hạt mưa đầu tiên rơi ào ạt xuống đường, Diệp vội vàng sải chân chạy về nhà. Nó chạy nhanh đến mức để ý rằng mình đã va vào một ai đó trên đường. Ai mà để ý được, khi mà lúc ấy ai cũng chạy?

    Sáng hôm sau nó thức dậy sớm vì thấy rất nặng đầu. Thế là nó chạy xe đạp ra công viên vào lúc 5h30 sáng, có lẽ vài động tác thể dục hay mấy vòng sân sẽ là liệu pháp tốt nhất. Đến khi cả người đẫm ướt mồ hôi, nó dừng lại ở một băng ghế và ngồi thở dốc. Chưa kịp ngồi yên thân, bỗng có tiếng ai đó vang lên phía sau:

    - Sách của nhóc đây.
    + Sách nào cơ? - Diệp thoáng bất ngờ vì nghĩ rằng ai đó nhận nhầm.
    - Nhóc đã đánh rơi vào lúc cơn mưa tối qua. - Hắn thở dài rồi nói tiếp. - Và đã va vào tôi một cú rất mạnh đấy.
    + Ơ... ơ... - Diệp lờ mờ hình dung về hôm qua. Hình như là đúng thế thật.
    - Ơ gì mà ơ? Ai rượt mà chạy hăng thế?
    + Tôi đang vội về nhà... Xin lỗi...

    Chẳng thèm nghe hết lời xin lỗi, hắn quay lưng bỏ đi. Lúc này, Diệp mới có thêm thời gian để nhìn hắn rõ hơn. Một anh chàng tóc tai bù xù, tai nghe headphone, áo kẻ caro màu xanh lá kèm quần bò màu nâu nhạt. Nói chung, hắn là một kẻ lạc loài giữa công viên này. “Có lẽ là một tên hâm”. Nó nghĩ thầm rồi trề môi và nguýt dài sau lưng hắn, làm điệu bộ để chế giễu một kẻ lập dị. Bỗng nhiên, hắn quay lại, ánh mắt sáng trưng như đèn pha và bắn về phía nó một tia cảnh cáo. Tia mắt khiến Diệp giật mình. “Kẻ này có thêm con mắt sau lưng đây” - Nó thầm nghĩ rồi luống cuống thu xếp mọi thứ để rời khỏi chỗ ngồi, bởi nếu còn ở lại, có khi sẽ bị hắn soi đến chết mất. - “Mong là đừng bao giờ gặp lại hắn nữa”.

    [​IMG]
    Câu chuyện bắt đầu khi nàng đi học nấu ăn...

    Nhưng quả thật trái đất này rất nhỏ, Diệp đã gặp lại hắn sớm hơn dự kiến. Buổi tối ở nhà mãi cũng chán, nên sáng qua nó đăng kí lớp học nấu ăn. Nghe bảo thầy giáo rất trẻ, từng là phụ bếp ở tàu Star Cruise hẳn hoi. Nhưng lịch là 7h học, mà 7h15 vẫn chưa thấy ông thầy xuất hiện. Hóa ra người Việt Nam thì ở đâu cũng “cao su” được như thường. Nó định bỏ về thì cửa phòng học mở toang, và một người xuất hiện ở cửa. Diệp chưa kịp hoan hô thì mắt đã mở to, miệng không khép lại được. Chính là hắn - kẻ lập dị.

    Hôm nay trông hắn rất bảnh, có vẻ khi là giáo viên, thì ai cũng được tăng thêm vài điểm nghiêm túc thì phải? Sau màn giới thiệu, hắn trổ tài làm món Hoa để ra mắt các học viên. Chân gà hấp tàu xì hay bánh bao xá xíu đúng là có ma lực mãnh liệt, nên các học viên nữ có vẻ rất ưa chuộng ông thầy. Mặc dù không ưa hắn, nhưng món ăn thì không có lỗi, nên Diệp đã “chiến đấu” không biết mệt mỏi. Phải thú nhận rằng, hắn quả là khéo tay.

    Lớp học tan đúng lúc trời đổ mưa, và trớ trêu làm sao khi nó lại không mang theo ô hay áo mưa. Đứng ở hiên, nó đưa tay đón lấy những hạt mưa ào ào rơi xuống, mưa có vẻ rất lớn. Bỗng nhiên, Diệp cảm thấy ai đó đang đứng cạnh mình, cô ngước mặt lên, là hắn, và đang cầm ô che cho Diệp...

    - Anh đang lấy đi những hạt mưa trên tay tôi đấy - Diệp cáu kỉnh.
    + Thế cơ à? Vậy thì không nên làm thế nữa. - Và hắn làm thật, gấp ô lại, vẻ mặt rất thản nhiên.
    - Người như anh mà cũng biết nấu ăn cơ à? - Nó bắt đầu công kích.
    + Tôi cũng rất bất ngờ khi gặp lại nhóc ở đây, đáng lẽ, chúng ta nên gặp nhau ở lớp dạy võ.
    - Ừ, và khi ấy, tôi sẽ dạy anh.

    Diệp cảm thấy vui vì hôm nay nó đã đáp trả được hắn nên bật cười khoái trá. Hắn nhìn nó, ánh mắt tỏ vẻ ngạc nhiên, lạ lùng. Hai đứa đứng cùng nhau một lúc, không ai nói thêm gì nữa. Đến lúc mưa thưa dần, Diệp bước chân xuống thềm định về, lúc ấy hắn mới hé môi...

    - Nhóc phải đền bù cho tôi về cái ngã hôm ấy đi chứ?
    + Thế anh bị tổn thương ở đâu mà đòi đền bù nào?
    - Ở đây. - Hắn đặt tay lên tim và bảo - Nhóc làm tôi mất một buổi chiều mưa lãng mạn.
    + Đền bằng gì thì được? - Diệp thoáng đỏ mặt .
    - Không biết. Cho số phone đi, khi nào nghĩ ra thì tôi sẽ báo.
    + Khôn thế?
    - Ừ, rất khôn. - Hắn khẽ cười.

    Đêm về, nó tự hỏi mình sao lại cho hắn số phone cơ chứ? Và nụ cười của hắn, hình như Diệp đã bắt gặp ở đâu đó rồi thì phải? Càng nghĩ lại càng rối, nó lăn ra ngủ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, nó bị đánh thức bởi chuông điện thoại réo vang. Trong cơn ngái ngủ, Diệp bắt máy và khẽ làu bàu “Ai lại gọi vào sáng chủ nhật này cơ chứ?”. “Này nhóc, tôi đã nghĩ ra phải đòi bồi thường thế nào rồi. Tối nay 8h, ở cái nơi mà chúng ta gặp nhau lần đầu tiên. Không tới thì món nợ này không xong đâu nhé...". Hắn cúp máy một cách phũ phàng, còn Diệp thì không nhận ra mình đã tỉnh ngủ như sáo. Bây giờ, thì nó không còn tâm trí nào để mà làu bàu nữa, nó đang cầu mong cho buổi tối mưa thật to.

    [​IMG]
    ... và chàng là thầy giáo của nàng.

    Thế mà đêm ấy lại là một tối chủ nhật rất đẹp. Trời thoáng đãng và gió đuổi nhau trên những ngọn cây. Diệp không trốn được rồi, lê chân ra công viên, nó cầu mong sao xe hắn bị xịt lốp. Nhưng đáng tiếc là điều đó không xảy ra, hắn đã ở đấy tự bao giờ, tay lăm lăm chỉ vào đồng hồ...

    - Lố 4 phút rồi nhé cô học trò.
    + Tôi đã cố hết sức, hãy thôi phàn nàn và nói với tôi về điều anh nghĩ đi. - Nó trả lời nhát gừng.
    - Trước hết, phải giới thiệu về nhau đã chứ nhỉ?
    + Ngọc Diệp, 19 tuổi. Nhà ở lầu 8 chung cư Bình Phú - vừa nói, nó vừa chỉ về hướng chung cư - Thế đã đủ chưa?
    - Mới 19, gọi nhóc bằng em thôi - Hắn cười lém lỉnh. - Tôi là Song Huy, 22 tuổi.
    + Ai cho thế? Tôi chỉ chấp nhận người tôi yêu gọi bằng em thôi.
    - Vậy cho tôi biết về tiêu chuẩn người yêu của nhóc đi.
    + Lạc đề rồi. Nói về điều kiện của anh đi.
    - Đó là điều kiện đấy.
    + E hèm! Phải là một người thông minh, dũng cảm và đẹp trai.
    - Tôi hội đủ mọi điều kiện nhé.
    +Ai bảo thế.
    - Nếu nhóc bị đẩy ra xe tải, tôi sẽ nhảy ra cứu. - Hắn trả lời chắc nịch.
    + Vậy cũng gọi là dũng cảm sao? Mà kể cả đó là dũng cảm, thì vẫn là một hành động có vẻ kém thông minh. - Diệp cười rú lên.
    - Nhầm to, thừa thông minh nhé. Uống milo hoài mà.
    + Với một người mới quen mà anh làm thế thì quá kém thông minh rồi.
    - Thế có biết vì sao nhóc ào ra xe tải không? Tôi đẩy đấy, thế chẳng phải rất thông minh sao? - Đến lượt hắn cười sặc sụa.
    + Kinh dị. Nhưng anh rất xấu trai.
    - Đừng dối lòng, nhìn vào mắt ấy, tôi biết mình rất đẹp trai. - Hắn nháy mắt.
    + "Pó tay" với anh. - Nó nhún vai - chỉ số AQ của anh cực cao đấy.

    Hoá ra đó là một đêm rất đáng nhớ, dẫu bị hắn chọc cho đến phát điên, nhưng Diệp thấy rất vui. Từ lâu rồi, chưa ai khiến nó có cảm giác thoải mái như thế. Tuy rằng hắn dễ ghét nhưng lại khá hài hước, vậy nên hắn khiến nó cười mãi không thôi. Buổi hẹn dường như trôi qua quá nhanh thì phải?
     
  2. Sammy

    Sammy New Member

    Ðề: Hương tình yêu

    Phố yên lặng. Anh đi cạnh nó, không ai nói thêm gì nữa. Đâu đó mùi hương bánh kem mứt dâu lan tỏa… Phải chăng, đó là hương tình yêu???

    [​IMG] Phan Lê

    Bây giờ, Diệp rất chăm đến lớp học nấu ăn. Ngoài lý do chính là học, thì không thể phủ nhận một lý do cũng quan trọng không kém là vì nó sẽ được gặp hắn. Dù cho đến giờ, hắn vẫn chưa được phép gọi Diệp bằng em. Vì hắn là người cực đáng ghét, và Diệp đã tự hứa là còn lâu nó mới yêu hắn. Cũng không thể chối rằng Diệp đã biết kha khá về hắn rồi. Đó là một kẻ mặc dù bên ngoài rất ư là phớt lờ và kênh kiệu, nhưng khi đã bước vào bếp, lại sôi nổi lạ thường. Nhìn hắn lấm lem với bột bánh cũng… dễ thương đấy chứ? Và từ ngày biết hắn, Diệp cũng béo ra nhiều thì phải, vì món nào cũng rất ngon mà.

    Đang mải mê nghĩ về món ăn, bỗng Diệp giật mình vì chuông tin nhắn véo von: “Tối mai ở công viên lúc 7h , có một sự kiện đặc biệt, không tới thì sẽ tiếc lắm đấy.”. "Đúng là kẻ lập dị lắm trò, không lẽ lại mất đi một ngày chủ nhật tự do chỉ vì cái tin nhắn vớ vẩn này sao?". Nhưng nó ngập ngừng, sự kiện đặc biệt cơ mà, không tới thì biết đâu cũng sẽ tiếc tiếc thì sao? “Chẹp! Mà con người này thì lúc nào chẳng đặc biệt?”. Nó nghĩ thầm và quyết định sẽ đến xem thử một lần, một lần thôi thì có chết ai đâu nhỉ?

    [​IMG]
    Họ hẹn nhau trong công viên...

    Vì là ngày chủ nhật nên Diệp cho phép mình xinh hơn một tẹo. Tuy hẹn 7h, nhưng nó đã ra khỏi nhà từ 6h30, trễ hẹn với hắn thì không còn gì tai hại hơn. Hôm nay hắn rất đẹp trai, thật sự đấy, vì chính nó cũng khá bất ngờ. Đầu tóc vuốt keo thẳng mượt, quần áo chỉnh chu theo phong cách Korea. Lại thêm nụ cười thật tươi thay cho những lời càu nhàu. Diệp thầm nghĩ: “Hắn cứ như bạch mã hoàng tử vậy”.

    - Này, sao hôm nay đầu bếp bảnh thế hả?

    + Đừng có công kích nhé, anh đang cố gắng hiền lành đấy.

    - Eo ôi, có mà trời sập. - Nó cười lớn. - Mà có sự kiện gì đặc biệt thế.

    + Hôm nay, anh 22 tuổi.

    - Á à, 22 rồi cơ đấy.

    + Thế đi sinh nhật mà không có quà à?

    - Không biết, không có tội.

    + Cho nợ đấy.

    Nói xong, hắn lôi từ sau lưng ra một cái bánh kem nhỏ, nhưng đầy mứt dâu - thứ mà Diệp rất thích, và một chùm bong bóng. Hắn khiến Diệp đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Chắc mặt mũi nó lúc ấy trong buồn cười lắm? Diệp thắc mắc vì sao một ngày như thế này, hắn lại dành cho nó? Nhưng hỏi để làm gì nhỉ, biết đâu sẽ phá hỏng ngày hôm nay mất?

    22 tuổi, hình như người ta điềm đạm hơn thì phải. Hôm nay, hắn rất dịu dàng, từ cử chỉ đến nụ cười. Diệp thích hắn như thế này. Hai người cùng nhau thả những chiếc bong bóng. Hắn bảo, mỗi bong bóng là một điều hắn mong ước. Hy vọng, những ước mơ ngày 22 tuổi đều sẽ bay về trời và trở thành hiện thực. Diệp tự hỏi, sinh nhật tuổi 22 của mình có được ai đó như hắn ngồi bên cạnh không nữa? Nghĩ tới đó, nó chợt thở dài. Thôi thì tìm niềm vui ở bánh kem mứt dâu trước đã...

    Đêm ấy, hắn đưa Diệp về. Đi bên cạnh hắn, bỗng nó thấy lâng lâng một cảm xúc rất lạ. Phải chăng là tình yêu? Rồi nó lắc đầu, không phải, không phải đâu. Tình yêu gì mà bắt đầu từ những vụ cãi nhau không dứt, từ những giờ học ẩm thực cơ chứ? Tình yêu mà Diệp nghĩ phải khác cơ. Tuy nhiên, nó không giấu được chính mình, nó muốn đường về nhà đừng có quá gần như thế. Đến góc rẽ vào chung cư, chợt hắn dừng lại.

    - Này nhóc, anh còn một ước mơ chưa gửi được. Làm sao bây giờ?

    + Bong bóng thả hết rồi. Đành đợi năm sau đi.

    - Ai bảo hết thế. - Hắn móc từ trong túi ra 1 chiếc chưa thổi. - Đây này.

    Thế rồi hắn hì hục thổi. Đó là một quả bong bóng hình trái tim, màu hồng rất dễ thương.

    - Có muốn biết điều ước cuối cùng của anh không?

    + Rất hân hạnh.

    - Nó là... là… - Hắn khẽ ngượng ngùng.

    + Con trai 22 tuổi mà yếu đuối thế? - Diệp cười to.

    - Cho phép anh... gọi nhóc bằng em… được chứ?

    [​IMG]
    ... cùng thả lên trời một bong bóng tình yêu.
    Bây giờ thì đến nó mới là người đỏ mặt. Ngó sang, Diệp thấy hắn gãi đầu, bối rối không kém. Mắt hắn cứ nhìn mãi quả bong bóng, tay thì cứ nắm mãi sợi dây. Diệp mỉm cười...
    - Sao anh không thả nó đi?
    + Anh sợ. Quả bóng rồi cũng sẽ về trời, nhưng ước mơ, liệu có thành sự thật…
    - Vậy anh đưa bong bóng đây.
    + Vì sao ?
    - Em sẽ thả giúp anh. - Diệp nháy mắt. - Được chứ ?
    + Vậy…
    - Sắp 9h rồi đấy. Anh không muốn ba mẹ em cho anh điểm trừ chứ?
    Anh cười thật lớn. Diệp ngỡ rằng âm thanh đó có thể đánh thức cả khu phố này bật dậy. Nhưng nó không cản anh lại, vì ngay chính nó cũng muốn hét thật to. Phố yên lặng. Anh đi cạnh nó, không ai nói thêm gì nữa. Đâu đó mùi hương bánh kem mứt dâu lan tỏa…
    Phải chăng, đó là hương tình yêu???
     

Chia sẻ trang này