Bồ công anh cho em

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Sammy, 29 Tháng tư 2008.

  1. Sammy

    Sammy New Member

    Ngay từ lần đầu bắt gặp ánh mắt ấy, Quân biết mình đã xao xuyến.

    Từ lúc bước chân vào ngôi trường này, Quân - một kẻ ít quan tâm tới mọi sự trên đời - nhưng cũng nghe loáng thoáng về căn phòng cuối dãy lầu một. Điều đặc biệt đầu tiên, lớp 12A1 không có nam sinh. Điều thứ hai, lớp được chỉ huy bởi một thủ lĩnh siêu đẳng về học tập đồng thời cũng là một "thợ cưa" siêu hạng. Quân tin rằng mình không dễ bị cưa đổ, nhưng hoá ra Quân đổ thật. Chỉ vì một ánh mắt! Kinh không?

    Cũng vì tính hiếu thắng và tò mò, kèm theo là lời khiêu khích của đám bạn mới, Quân quyết làm một chuyến "thám hiểm" căn phòng đầy hoa ấy. Đó là một ngày nắng đẹp, những cơn gió thổi từ trên cao xuyên qua những nhánh cây bằng lăng xanh biếc khiến Quân phấn chấn. Chưa ai khiến Quân có cảm giác nao lòng, điêu đứng và "đánh mất mình". "Lần này cũng thế thôi" - Quân nghĩ thầm. Đang mơn man trong niềm tin chiến thắng, Quân chợt sững người lại. Từ ngoài hành lang nhìn vào, Quân bắt gặp ánh mắt của Phương.

    Phương nổi tiếng là cây văn số một của trường Ngôi Sao. Phương không quá xinh, nhưng không ai phủ nhận được rằng nhỏ rất cuốn hút. Kèm theo cái tên cực dài: Trịnh Ngọc Mai Phương. Nếu ai đó một lần nhìn thấy nhỏ trong áo dài trắng, mái tóc xõa dài tung bay trong gió và đôi mắt thì luôn lấp lánh, chắc sẽ không bao giờ quên được. Nhưng đối với Quân, đôi mắt ấy chứa đựng điều gì đó khó hiểu hơn nhiều.

    [​IMG]
    Phương không quá xinh, nhưng rất cuốn hút...

    Hai người có cuộc gặp gỡ đầu tiên cũng hết sức ngẫu nhiên. Mải chơi đá bóng mà quên mất lấy bài kiểm tra cho lớp, chàng chạy thục mạng về phía phòng giáo viên. Lúc rẽ ngang cầu thang về phía tầng một, Quân đụng phải một người cũng đang khệ nệ ôm sách đi xuống. Nghĩ bụng thế nào cũng sẽ gánh chịu những cơn giông tố cấp 12 ập đến. Ai dè, đó là Phương. Mất hết 3 giây để nhìn vào ánh mắt người đối diện, Quân cố lấy lòng...

    - Mắt bạn rất đẹp.

    + Còn bạn thì nợ mình một lời xin lỗi.

    - Xin...xin lỗi... - Quân điếng người - Mình nhặt sách giúp bạn nhé.

    + Hì hì, đùa thôi. - Phương cười, một nụ cười như hoa nắng.
    Lần gặp thứ hai lại là một ngày đầy gió. Trời Sài Gòn chớm mưa đầu mùa, những cơn gió thổi ồ ạt như muốn phá tung mọi thứ. Phương đứng ở cuối dãy hành lang, và miên man nhìn về phía cổng. Quân không biết mình có đường đột hay không nếu lấy đi cảm xúc lúc ấy của nhỏ. Nhưng rồi chàng ta cũng đến…
    - Hôm nay gió nhiều quá nhỉ? - Quân chống tay lên lan can và khơi chuyện.
    + Ừm, nhưng nóng quá. Có lẽ sắp mưa.
    - Phương đang nhìn gì thế.
    + À, đang thu tóm mọi thứ ở trường Ngôi Sao.
    - Thu tóm mọi thứ? Để làm gì cơ chứ?
    + Để nhớ, để yêu thêm Ngôi Sao sau khi ra trường.
    - Thế Phương có thu lại buổi nói chuyện ngày hôm nay không ?
    + Tất nhiên là có rồi. - Nhỏ cười - Vì Quân rất đẹp trai mà.
    - Thật chứ?
    + Thật. Không tin à?
    - Tin.
    Quân đã biết vì sao mọi người bảo nhỏ là "thợ cưa" siêu hạng rồi. Mọi thứ được thốt ra lúc nào cũng thật, vì ánh mắt ấy không biết nói dối. Dĩ nhiên, Quân đổ là đúng thôi.

    Cũng phải thêm vài lần gặp nhau ở hành lang, ở căng tin, nhà xe, thậm chí cả WC thì hai người mới chính thức là bạn. Bạn bình thường thôi nhé. Nhỏ vẫn hay trêu Quân là đệ nhất nịnh bợ, còn Quân bảo nhỏ là Miss mắt ướt. Và Quân còn biết thêm một điều, Phương rất yêu hoa bồ công anh. Thú thật là anh chàng chưa hề biết tẹo gì về loài hoa này. Nhưng mỗi khi nghe nhỏ nói về loài hoa ấy, Quân như thấy Phương lạc giữa cánh đồng toàn là hoa bồ công anh. Phương bảo: "Khi những cánh hoa gửi mình theo gió, nó mang theo trong mình những ngây ngất nồng nàn. Đồng thời cũng gửi gắm biết bao nhiêu là hoài bão và ước mơ của Phương trong ấy". Phương còn bảo: "Đó là loài hoa dũng cảm nhất. Vì những cánh hoa mong manh ấy lại dám phiêu du cùng mây gió đến những cùng đất mới". Còn Phương thì chỉ muốn ở bên mẹ, vì nếu Phương giống bồ công anh, mẹ sẽ không còn ai bên cạnh.

    [​IMG]
    ... và rất yêu hoa Bồ công anh.

    Ba bỏ đi nhỏ vừa tượng hình. Những năm tháng tuổi thơ, nhỏ lớn lên ở cái chợ nhỏ trong nội thành Sài Gòn. Có lẽ tiếng ru buồn da diết của mẹ từ ngày nằm nôi đã khiến nhỏ có tâm hồn đầy xúc cảm. Dù một mình nuôi con với cuộc sống buôn gánh bán bưng đầy khổ nhọc, nhưng mẹ chưa bao giờ nói một lời không hay về ba. Nhỏ không biết nhiều về ba, cũng không biết ba ở đâu? Nhỏ không biết vì sao ba bỏ nhỏ và mẹ, nhưng nhỏ biết mẹ yêu ba. Chỉ cần tình yêu còn ở lại, thế là đủ lắm rồi.

    Những khi nói về mẹ, Quân thấy ánh mắt nhỏ rất khác, nó ánh lên một thứ niềm tin kì lạ vào cuộc sống. Nhỏ muốn một lần cùng mẹ về thăm Đà Lạt, vì kì trăng mật của mẹ đã diễn ra ở đấy. Nhỏ muốn mua cho mẹ tấm áo dài đầu tiên, vì khi mới vào học lớp 10, mẹ đã phải nghỉ học. Nhỏ muốn làm ra thật nhiều tiền để mẹ khỏi phải thức dậy từ lúc 3h sáng để ra chợ nữa. Người ta chỉ cần niềm tin vào bản thân, vào cử chỉ trao nhau thì niềm tin ấy cũng đủ biến thành sức mạnh để nâng cho ước mơ bay cao và vượt qua mọi thử thách. Nếu như sức mạnh ấy của Phương chưa đủ, Quân muốn tiếp thêm niềm tin cho nhỏ. Phương vẫn rất dũng cảm, dù không phải là một đóa bồ công anh.

    Bây giờ Quân đã là một thành viên thân thiết của 12A1. Dẫu hai người vẫn chỉ là bạn, thì Quân vẫn thấy mình hạnh phúc. Tại sao lại đòi hỏi phải có tình yêu cơ chứ, vì mỗi khi thấy nhỏ cười, Quân biết mình phải trưởng thành, chín chắn hơn nữa. Quân muốn che chở cho nhỏ, muốn được là bờ vai thật vững chãi để nhỏ dựa vào. Nhờ có được sự động viên của nhỏ, Quân vững vàng hơn mỗi khi ra sân thi đấu bóng đá. Và ngọn đèn phòng Quân vẫn sáng mỗi khi kì thi đến gần. Cũng như cảm giác tự hào mỗi khi giảng cho nhỏ một bài toán khối A…

    Đôi khi hạnh phúc là những điều giản dị. Như ngay lúc này đây, Quân và nhỏ cùng nhau đi về nhà. Trên đầu họ, ánh nắng như nhạt dần, chỉ còn màu đỏ rực của buổi chiều hoàng hôn... Chiếu lên mặt đất bóng của hai chiếc xe đạp song hành cùng những trận cười nghiêng ngả.

    Và đâu đó, những cánh hoa bồ công anh cũng thoáng qua trong gió...
     

Chia sẻ trang này