Có dám “dạy thực chất, đánh giá thực chất”

[ẹc]

...
Staff member
Lâu nay, nhiều trường, nhiều cuộc hội thảo vẫn mạnh miệng hô hào “Đổi mới phương pháp giảng dạy nhằm nâng cao chất lượng giáo dục”. Nhưng có đổi mới phương pháp được không và hiệu quả đến đâu là câu hỏi mà lời giải là nỗi buồn, nỗi trăn trở của nhiều thế hệ tâm huyết với nghề, với tương lai của đất nước. (Bài tham gia diễn đàn “Cùng VietNamNet chấn hưng giáo dục VN")
Bao giờ mới bỏ được kiểu học "thầy đọc, trò chép"? (Ảnh VNN) Thực tế ở các trường cũng tiến hành đổi mới phương pháp dạy học nhưng chỉ đổi mới những tiết “hội giảng” mà “hội giảng” mỗi năm chỉ có một lần, còn lại là giảng dạy theo phương pháp truyền thống - “thầy đọc, trò chép”.
Nhìn tổng thể bức tranh giáo dục Việt Nam tồn tại không ít những “gam màu xám”. Ở bậc tiểu học thì “lạm phát học sinh giỏi”, bậc phổ thông thì quá nhiều học sinh “ngồi nhầm lớp”, còn ĐH thì sinh viên ra trường thiếu kỹ năng làmviệc(?!)...
Có lẽ vì vậy mà mới đây ngày 3/11/2008, Tổ chức Văn hoá, Khoa học và Giáo dục Liên Hợp Quốc cho biết, Việt Nam tiếp tục mất điểm vể chỉ số phát triển giáo dục, đồng thời tụt 9 bậc trong bảng xếp hạng và rơi xuống vị trí 79 trong số 129 quốc gia. Điều đáng suy ngẫm là Việt Nam tụt lùi so với chính mình và so với các nước trong khu vực trong khi tiền chi cho giáo dục không phải là ít.
Thực trạng đó là do đâu? Có nhiều nguyên nhân, trong đó không thể phủ nhận giáo viên và phương pháp dạy học góp phần đưa đến “thành tích” buồn ấy.
Có lẽ mọi người sẽ hiểu vì sao bậc tiểu học lại “lạm phát học sinh giỏi” khi biết câu chuyện này: Một cô giáo đã tát và mắng học sinh ngu vì “tội” nói cho thầy thanh tra biết đề thi đã được cô giáo cho biết trước(?!).
Ở bậc phổ thông, học sinh luôn ao ước giờ học nào cũng là giờ “thao giảng” vì giờ đó cô dạy rất hay, rất nhiệt tình và rất dễ hiểu bài, còn lại thì... khó hiểu và chỉ hiểu bài ở lớp học thêm (mà có phải tất cả học sinh đều có điều kiện để học thêm đâu ?!).
Còn ở bậc ĐH nghe nói, nhiều trường bình quân một cán bộ giảng dạy một năm “ôm” gần 520 tiết. Cá biệt có người mỗi năm dạy cả 1000 tiết. Đó là chưa kể nhiều người còn “chạy sô” hợp đồng thỉnh giảng ở trường này, trường nọ... thì thời gian đâu để nghiên cứu khoa học, cập nhật kiến thức mới, trau dồi chuyên môn và tìm tòi đổi mới phương pháp?
Theo chủ trương của Bộ GD-ĐT, đến năm 2010, chúng ta phải có 20.000 Tiến sĩ, Thạc sĩ. Các trường ĐH nếu không có đủ chỉ tiêu số lượng Tiến sĩ, Thạc sĩ sẽ không được đứng lớp. Thế là các trường sẽ chạy đua đào tạo Tiến sĩ, Thạc sĩ.
Có thể nói, “thạc sĩ hoá” đã trở thành cao trào trong cả nước; không có thạc sĩ thì không phong “cấp, chức”, không được đứng lớp dạy ĐH. Vậy là người ta theo học để lấy bằng. Sau 2-3 năm ai chẳng bảo vệ xong, “bảo vệ thành công” luận án và lấy bằng thạc sĩ, tiến sĩ!... Nhiều sĩ tử suốt thời gian học có biết phòng thí nghiệm nằm ở đâu, thư viện chỗ nào! Thời gian đâu có để họ dành cho nghiên cứu, đào sâu?...
Mặt khác, rất lạ là có nhiều thầy không đúng, thậm chí khác hẳn chuyên môn mình có vẫn vui vẻ nhận hướng dẫn nghiên cứu sinh hay thạc sĩ. Thầy phản biện không đúng chuyên môn mình vẫn phản biện, vẫn cho điểm 9/10 hay 10/10. Rồi vỗ tay, rồi liên hoan, rồi khen nhau...
Con số mà Tiến sĩ Vũ Minh Giang đưa ra trong một hội nghị khoa học còn đáng phải trăn trở hơn nữa: 60% luận án Thạc sĩ chỉ dùng làm tài liệu tham khảo, 30% luận án Tiến sĩ là vô bổ. Đó là một sự thực, một căn “bệnh sính bằng cấp”, căn “bệnh” này góp phần không nhỏ làm giảm sút chất lượng giáo dục. Điều đó khiến nhiều người giật mình, lo lắng cho tương lai của giáo dục nước nhà. Bởi lẽ, giáo viên là “sản phẩm” của giảng viên ở các trường ĐH. “Thầy nào, trò nấy”, câu nói này rất có lý. Vì vậy, có nhiều ý kiến cho rằng, giải pháp căn cơ nhất là phải đổi mới ở bậc ĐH, trước hết là cán bộ giảng viên.
Một trường ĐH của Trung Quốc đã cho thôi việc một lúc 45 giảng viên vì “phương pháp đọc chép”. Liệu chúng ta có đủ dũng cảm làm như vậy để có một đội ngũ giảng viên chất lượng, đủ năng lực và phương pháp đào tạo ra đội ngũ giáo viên đáp ứng yêu cầu “đổi mới phương pháp giảng dạy nhằm nâng cao chất lượng giáo dục”?
Tuy nhiên, đổi mới ở bậc ĐH vẫn chưa giải quyết tận gốc vấn đề, vì suy cho cùng những tồn tại nêu trên của ngành giáo dục có căn nguyên từ căn “bệnh thành tích” và “lương không đủ sống”. Đã “chẩn được bệnh” thì sẽ “trị được bệnh”. Vấn đề là những người làm giáo dục có dám “bốc thang thuốc” đủ mạnh mang tên “dạy thực chất, đánh giá thực chất” và “lương đủ sống”?

  • Phạm Được, Đà Nẵng
 

TheShadow

New Member
Ðề: Có dám “dạy thực chất, đánh giá thực chất”

Với mức lương 3 triệu cho 1 giáo viên 30 năm kinh nghiệm, 900 ngàn cho giáo viên tiểu học :yoyo13: thì việc "thầy đọc trò chép" khó tránh khỏi.

Trích từ http://vietbao.vn/Giao-duc/Luong-giao-vien-se-tang-1,7-1,8-lan/70069883/202/


Còn về chất lượng giáo dục ư? Xin lỗi chứ chẳng biết dùng từ gì để chửi. Sai đến ngớ ngẩn

Chim cánh cụt có cánh dài?
Sách “Sinh học lớp 7” của NXB Giáo Dục mô tả đặc điểm của loài chim cánh cụt có “cánh dài, khỏe”?
Trích từ http://www3.tuoitre.com.vn/TTC/Index.aspx?ArticleID=279409&ChannelID=103
 
Top